Ouke No Monshou FanClub
Chào mừng các bạn đã đến với diễn đàn FC Nữ Hoàng Ai Cập!
Bạn nên đăng ký tài khoản để sử dụng diễn đàn một cách tốt nhất. Việc đăng ký là hoàn toàn miễn phí.


TM: BQT

Ouke No Monshou FanClub

FC Nữ Hoàng Ai Cập
 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpNhómĐăng kýĐăng Nhập
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
» Ai la hoa hau manga
by hakhanhpham Fri Sep 30, 2016 10:07 pm

» bộ manga nào làm bạn ngẩn ngơ lên mây???
by hakhanhpham Fri Sep 23, 2016 6:05 pm

» Princess_Công chúa xứ hoa
by hakhanhpham Fri Sep 23, 2016 6:00 pm

» Carol và Isis- Bạn thích ai hơn??
by hakhanhpham Fri Sep 23, 2016 5:46 pm

» ONM bản trans trực tiếp từ tiếng Nhật sang tiếng Việt
by memehehe Sat Aug 06, 2016 7:15 pm

» Dù là FAN hay ANTIFAN Carol, tôi muốn tất cả các bạn đọc bài viết này
by hakhanhpham Tue Jul 26, 2016 9:35 pm

» Nếu NHAC được dựng thành phim, nữ diễn viên nào sẽ đảm nhận vai Carol?
by hakhanhpham Wed Jul 20, 2016 6:50 pm

» tranh mới của sul :") bé tập tô màu =))
by NINI123456 Wed Jul 20, 2016 3:53 pm

» Trò chơi mới cho 4rum mình: trả lời câu hỏi( em cũng chả biết gọi nó ntn nữa)
by nhi anh Sat Jul 09, 2016 8:08 am

» Mấy cảnh ôm, hôn, bồng bế này nọ giữ chị Cà với mấy anh nhà mình
by nhi anh Sat Jul 09, 2016 8:02 am

Top posters
Daisy_lady (2335)
 
Phương Phương (1819)
 
tiểu tuyết (1564)
 
chocolate_iumen (1311)
 
Sam XI (1293)
 
Tịch Luân (1210)
 
sUl_chan (1105)
 
pearlchau19 (761)
 
menfuisu (743)
 
Latika Spears (706)
 
Thống Kê
Hiện có 4 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 4 Khách viếng thăm :: 1 Bot

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 172 người, vào ngày Tue Nov 10, 2015 3:52 pm
Most active topics
Hình anime Atemu và Anzu trong bộ YugiOh (vua trò chơi)
[Game Big Show] Nhìn hình đoán chữ
Phần kết truyện Nữ hoàng Ai Cập [fanfic VI]
Tìm kiếm nạn nhân. Mọi người vào vote nào!!!!!!!!!!!
Hình anime Atemu ( Yami no Yugi ) và Anzu trong bộ YugiOh (vua trò chơi) phần 2
Pháp trường xử trảm. Nạn nhân sushi( từ 30/10 đến 6/11)
Tổng hợp hình ảnh Carol trong truyện tranh
Câu chiện 3 chữ
Trò chơi mới cho 4rum mình: trả lời câu hỏi( em cũng chả biết gọi nó ntn nữa)
Nhật ký online...
December 2016
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031 
CalendarCalendar

Share | 
 

 Ouke no monshou, đâu là sự thật?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng


Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 21
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Fri Jun 24, 2011 10:20 pm

Vâng, chào mọi người. Cám ơn mọi người đã để ý tới bài viết này, để một lần nữa lật lại một vấn đề đã cũ rích nhưng vẫn chưa được giải quyết ổn thỏa: tính chất đúng/ sai trong hành động của ba nhân vật chính: Carol, Memphis, Isis, hay có thể là Izmir nữa (nếu muốn). Và, một khi bạn có nhu cầu tích cực mở rộng chủ đề tới toàn bộ truyện ONM, thì đó cũng là một điều đáng mừng với tớ.
Tớ rất mong được mọi người cùng đóng góp ý kiến cho chủ đề này. Có thể copy bài cũ của mình và paste tại đây. Và xin nhắc trước là chúng ta không chủ trương gây war. Để làm được điều đó, yêu cầu mọi người tôn trọng nhau, lời lẽ lịch sự và phải kiềm chế được mỗi khi mình bị kích động.
Thân.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng


Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 21
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Fri Jun 24, 2011 10:24 pm

Tớ sẽ mào đầu topic bằng việc bàn về Carol nhé. Đây là nhân vật gây nhiều tranh cãi nhất. Trước kia tớ từng làm công việc này một lần, tưởng đã xong, nhưng “sự thật kinh hoàng” là kết quả chẳng được như tớ mong đợi. Nhưng không sao, dù gì thì công việc này cũng cần phải kiên nhẫn.
Nếu có ai chưa đọc thì có thể xem lại ở đây:

Spoiler:
 

Spoiler:
 


Trước hết, tớ mong mọi người, cả fan và antifan sẽ có thể đưa cảm xúc của mình với từng nhân vật ở vào trạng thái “cân bằng”, tức là không yêu không ghét. Chà, quả là yêu cầu quá đáng, nhưng chúng ta không làm được nhiều thì cũng được ít. Chứ nếu cứ giữ khư khư ý kiến của mình thì nhỡ đâu, ý kiến của tớ có trái ngược với của ai đó thành ra việc cả hai bên hiểu đúng đắn mọi chuyện sẽ khó khăn. Hơn nữa, nếu có được cái nhìn khách quan thì công việc từ đó cũng trôi chảy hơn nhiều.
Việc “cân băng” cách nhìn nhân vật ấy trong bài viết này là khá cần thiết. Vì sao tớ nói nó cần thiết? Hì hì, lí do đơn giản là ... tớ hơi ích kỉ, muốn bài viết của mình được đón nhận bởi tất cả mọi người- trong khi tớ đang bảo vệ Carol và antifan Carol lại đông nữa. Xin lỗi nhé, nhưng mà những gì tớ viết ra đây đều là kết quả của nhiều năm trời tìm hiểu nhân vật. Cho đến giờ, nghỉ hè và được ở nhà chơi, ngày nào tớ cũng đọc lại ONM. Tớ say mê ONM mười năm nay rồi, đến mức thuộc từng lời thoại. Hơn thế nữa, tớ thường xuyên viết fic. Việc này tốn khá nhiều thời gian nghiên cứu cá tính và lối suy nghĩ, hành động của nhân vật. Vì thế, tớ mạn phép tự nhân là tớ hiểu truyện ONM, hiểu tác giả muốn nói gì. Nhưng xét cho cùng thì, tớ vẫn chỉ là một đứa trẻ con và cần được dạy bảo thêm. Tớ sẽ có gì đó sai sót chứ. Thế nên, như đầu topic đã nói, tớ mong mọi người cùng đóng góp ý kiến.
Tớ cảm thấy mình hơi ngông cuồng khi có ý nghĩ muốn thay đổi quan điểm của các antifan Carol, nhưng kệ chứ, tớ vẫn cứ cố gắng. Biết đâu có ai đó chịu nghe mình. Như tớ đây, tớ ghét nhạc K-pop. Cũng chỉ vì “con sâu bỏ rầu nồi canh” thôi. Tớ ghét một vài nhóm nhạc Hàn, đâm ra ghét cả nền nhạc Hàn, ghét mạnh luôn. Nghe có kì cục không nào? Tớ còn chẳng thèm “mở lòng” mà nghe cho kĩ lại một bài K-pop nào nữa. Tớ công nhận là tớ sai, và lời bào chữa duy nhất là: tớ không nghe nhạc Hàn cũng chẳng chết ai, và cũng chẳng ai bảo tớ: “Này, nghe nhạc K-pop đi cho tôi nhờ!”.
Tớ đang thắc mắc liệu có antifan nào đang ở trạng thái căm ghét Carol như tớ ghét nhạc Hàn không? Bởi trước kia, rõ ràng tớ đã nói hết nước hết cái để bào chữa cho cô, vậy mà hóa ra công cốc. Hay còn có lí do nào khác mà tớ ngốc quá không hiểu được, xin mọi người chỉ bảo thêm.
Và để có cái mà bàn đến, tớ xin mạn phép mượn bài chị Kincos mà không hỏi trước, vì chị nhiệt tình viết bài nhất, hơn nữa lối suy nghĩ của chị là điển hình của nhóm antifan- ít ra tớ thấy thế. Xin chị đừng hiểu đây là một dạng công kích hay bác bỏ, mà đơn thuần là “mượn” thôi, như lấy cái này để so sánh với cái kia ấy mà.
Chị Kincos cho rằng Carol được xây dựng dựa trên hình mẫu Mary Sue, nhưng vì tác giả không khéo nên hình tượng Mary Sue cũng đổ bể hết cả.

Trích dẫn :
Cái mình muốn nói đến, chính là nhân vật tạo hình Marry Sue-không thề trọn vẹn của chúng ta.
Bởi, mình nghĩ khái niệm "Mary Sue" nhầm lên án những mẫu nhân vật hoàn hảo từ răng đến tóc, từ chân đến..lông chân, từ tính cách thánh thiện, đôn hậu $#%$&,... đến mức không tưởng, giả tạo. Carol có hết những "đức tính" như nhân hậu, đẹp khó tìm, xuất thân quyền quý, cưới chồng cao sang, a bê xê ít i dét gì gì đó ( đúng câu ngạn ngữ "Con vua thì lại làm vua/ Con sải ở chùa thì quét lá đa" luôn)
Tớ không đồng ý với quan điểm này. Sự thật là, Carol chưa bao giờ được tác giả chủ ý đưa lên làm Mary Sue cả đâu. Như việc hoàng đế Memphis – mẫu nhân vật nam lý tưởng nhất trong ONM- có cái quá khứ chẳng mấy tốt đẹp, hay đôi khi nóng tính, rồi vô tình với Isis hơi quá đáng… thì mục đích của Hoso-sama ở đây là gì? Tương tự, Carol cũng vậy. Tớ nghĩ vấn đề lỗi lầm của Carol nhiều khi hiển nhiên đến mức có kẻ ngốc mới không nhận ra chứ chưa nói gì đến tác giả. Lạc đề một chút nhé, hình tượng Carol – Mary Sue chỉ có ở… fanfic của tớ. Lỗi lầm của Carol thì tớ đã đề cập đến rồi, sẽ không nhắc lại dài dòng nữa.
Tuy nhiên tớ không nghĩ lỗi lầm của Carol nằm ở việc chăm sóc chồng- là hoàng đế Memphis. Chị Kincos đã nói:

Trích dẫn :
Bởi, tôi cho rằng, Thánh thần sẽ phải biết yêu thương , chăm sóc người mình thương nhất rồi mới lo cho kẻ khổ khác, chứ không hời hợt như cô. Tôi chờ mãi trong suốt 72 tập những câu biểu hiện một phụ nữ có chồng-và yêu chồng đích thực như :"Anh đừng làm việc quá sức.", " Nếu mệt thì có em", hay những cử chỉ thân ái kiểu đắp chăn, pha nước.
Vâng, rất nhiều người cho rằng Carol làm khổ Memphis. Thậm chí cả fan cuồng của Memphis cũng có nhiều người cùng suy nghĩ như vậy. Tớ cũng không dám phủ nhận đâu, thật đấy, nhưng Carol đâu phải là nguyên nhân sâu xa để Memphis phải tiến hành những cuộc thân chinh ra nước ngoài dài ngày (đã đề cập trong bài viết trước. Xem ở phần Spoiler). Hơn nữa, biểu hiện của một phụ nữ đã có chồng cũng đâu có quá phức tạp? Có chồng với có người yêu nếu đơn giản hóa thì cũng chỉ khác nhau cái ở chung nhà và chăm lo bữa ăn giấc ngủ. Việc ăn uống hay trang phục của Memphis đã có tì nữ lo. Nhưng rồi ở tập 69, Carol cũng xuống bếp và tự tay nấu nướng cho anh ăn. Sau cả buổi mới hoàn thành bữa ăn, đôi tay cô chằng chịt băng bó.


Cũng ở tập 69, Carol khóc thương cho tuổi thơ côi cút của Memphis. Tập 43, 44 khi Memphis trúng độc, Carol đã cố gắng hết mình cứu chữa, thức trắng đêm chăm sóc dù chính mình cũng chỉ vừa khỏi bệnh, mọi người đều có thể xem lại truyện. Chính lúc này, khi người chồng cận kề cái chết mà cô vẫn còn có thể gắng gượng đứng dậy tiếp sứ giả, ngăn không cho họ tràn vào hậu cung, đây là một trong những nét tính cách mà tôi rất thích ở cô. Còn cả việc cô ngăn không cho Memphis uống nhiều rượu, rồi băng bó cho anh những lúc bị thương nữa.

Tại sao chị Kincos có thể nói rằng Carol không quan tâm chăm sóc Memphis? Những “cử chỉ thân ái” một cách cụ thể :“đắp chăn pha nước” đã không được tác giả vẽ trong truyện, bởi nó không cần thiết (nhưng chi tiết kể trên là quá đủ rồi). Vả lại, Carol không hề để Memphis phải một mình làm việc. Cô cũng đóng một vai trò rất quan trọng trong việc điều hành triều chính, dù đây không phải là công việc bắt buộc của hoàng phi. Cô vẫn luôn tìm cách cải thiện hệ thống nông nghiệp và hàng hải – những chi tiết này có vô số mà.

Trích dẫn :
Ở đây mình chỉ thấy một cô nàng sáo rỗng và chẳng đáng làm trung tâm của sự yêu mến. Tất cả kiểu nhân hậu của cô, nó quá to tát mà cũng quá sáo rỗng.
Cô lo cho ai? Những người thị chảy máu, bị thương đau( dù là kẻ thù đi nữa), và sẵn sàng ngồi lại chăm sóc (dù biết người ta tỉnh lại sẽ tới phiên mình gặp nạn). Cái Thiện đó quá lớn đến mức che lấp phần người của cô. Nhưng nực cười ở chỗ, nét thiện không suy tôn cô làm thánh được.

Người Ai Cập suy tôn Carol như thánh thần không phải chỉ vì cô thiện. (Ai chưa đồng ý xin xem lại tập 2, 3, 4, 5, 6, 15, 23,…) Nét thiện của Carol xuất hiện nhiều, chẳng qua cũng chỉ là có cơ hội bộc lộ. Nào ta cùng xét đến vấn đề cô lo cho kẻ thù nhé. Như Kafura ở tập 36 chẳng hạn. Cô ta bị Isis bắn tên trúng, rồi Carol đã muốn chăm sóc vết thương cho cô ta, phải không nào? Giải thích cho chuyện này đó là việc Carol hiểu lầm tình cảm của Memphis. Xuất phát từ lòng mong muốn Memphis được hạnh phúc, dĩ nhiên cô không muốn anh phải lo lắng khi… nhìn thấy Kafura bị thương. Đây không phải là giả tạo hoặc thánh thiện quá mức đâu ạ, bởi những kẻ thất tình thì tớ gặp nhiều ngoài đời rồi. Tâm lý này cũng là tâm lý chung thôi. Lần thứ hai nữa mà Carol chăm sóc cho kẻ thù đó là băng bó vết thương cho Izmir. Nhưng, liệu ta có thể gọi Izmir là “kẻ thù” của Carol không khi anh đã nhiều lần cứu mạng cô, hơn nữa lại yêu cô say đắm không thua gì Memphis? Ở vị trí Carol, họa có điên mới bỏ mặc anh ta đau đớn một chỗ.
Để cho thuyết phục hơn, tớ sẽ phân tích thêm một vài điểm “thiện” dễ gây hiểu lầm của Carol. Những điểm này sẽ được lựa chọn ngẫu nhiên (nghĩ đến cái gì trước thì viết).
1. Tập 36: Việc Carol không cho anh dân chài Masha (thật ra là hoàng tử Ethiopia) gọi là “hoàng phi”. Thật ra dễ hiểu thôi. Nếu ở vào tình cảnh cô, chịu ơn Masha, hơn nữa cô cũng không còn coi mình là hoàng phi nữa, liệu việc xưng hô cung kính có khiến cô cảm thấy khó xử không? Dĩ nhiên là có. Còn chưa kể đến việc cô muốn Masha làm quen với cuộc sống trước mắt, lẩn tránh triều đình.
2. Tập 57: Carol bảo vệ cho Teti thoát khỏi lưỡi gươm của Izmir. Có ai muốn người thân duy nhất của mình đổ máu trước mặt mình không? Và việc cứu Teti thì Carol hoàn toàn có khả năng.
3. Tập 21: Carol chấp nhận viết lá thư theo yêu cầu của Garashu rồi gửi cho Memphis để cứu tính mạng Unas, sau đó lại thức đêm chăm sóc anh. Unas vì cô mà chịu thương tích đầy mình, vâng, phải nói là nếu cô không làm vậy thì quả là “lòng lang dạ thú” đáng khinh.
Thôi, nói thế thôi, tớ… chán rồi. Nói chung là ta đều có cách giải thích mà. Carol lớn lên ở thế kỉ 21, chúng ta làm sao có thể bắt cô ấy tỏ ra kiêu kì với những người lính hay nô tì được. Cũng như chúng ta cả thôi. Tớ thấy Carol chẳng “thiện” hơn tớ mấy tí. Ít ra tớ còn chăm chỉ đi tình nguyện, hay biếu bà cụ mù 100k rồi ăn mì tôm mấy ngày, thế mà chẳng thấy ai nói tớ không thật hay là tớ giả tạo cả, càng chẳng ai nói tớ sáo rỗng. Phải, công nhận là tớ chưa làm ra tiền, và tớ nên để ý chăm sóc cha mẹ mình thay vì đi tình nguyện, nhưng tớ cảm thấy mình không làm cha mẹ thất vọng hay bất bình, hơn nữa bà cụ mù kia cần 100k hơn là cha mẹ tớ. Cách làm của Carol cũng được hiểu dựa trên cơ sở tương tự như vậy thổi (trừ điểm khi có Memphis bên cạnh là cô không để ý đến ai nữa). Như vậy chúng ta sẽ thấy gần gũi dể hiểu hơn phải không nào?
Có nhiều ý kiến cho rằng Carol được yêu thích là do “hiếm có khó tìm”, như thế này chẳng hạn:

Trích dẫn :
Mình thấy giống như là nhiều người ham muốn Carol chỉ vì mái tóc vàng và đôi mắt xanh – điểm khác biệt với người Ai Cập tóc đen, mắt đen thôi, chứ sau này mới khám phá ra được tính cách của Carol như thế nào. Như ở tập năm mươi mấy, sáu mươi mấy có ông hoàng tử giả dạng thương nhân mập mập, tặng Carol tơ lụa Trung Quốc í, mới gặp được chút xíu mà đã đổ ngay rồi =.=”
Ừ! Đồ vừa lạ vừa độc! Dù bên trong có nát như tương thì vẫn vừa lạ vừa độc.

Tớ cho rằng không hẳn như thế. Như tướng chỉ huy tàu hải tặc Mikene, vừa gặp Isis đã yêu thích liền rồi. Kể cả Garashu cũng vậy nữa. Vậy thì Isis vừa lạ vừa độc ở điểm nào? Hơn nữa, ông hoàng đế Media lúc ấy rõ ràng yêu thích Carol là do “nàng đáng yêu quá!”. Và cũng chẳng ai thích cô chỉ vì cô có đôi mắt xanh và mái tóc vàng cả (trừ ông quan trọc Kapta).


Được rồi, bây giờ chúng ta sẽ bàn đến những mặt khác của Carol nói riêng và của ONM nói chung, không quanh quẩn mấy chuyện bào chữa này nữa. Xin trích dẫn một câu nói để vào đề:

Trích dẫn :
Truyện tranh là ảo, là giả, nhưng cũng phải có một phần sự thật trong đó thì mới có tính nhân văn, mới lưu lại ấn tượng tốt trong lòng độc giả chứ không phải nhắc đến bộ truyện ấy là người ta nghĩ ngay đến “ảo quá mức tưởng tượng”.
Tớ tin rằng, ONM thật sự có nghĩa nghĩa nhân văn. Những gì chị Kincos nói là “nhân đạo”:
Trích dẫn :
Nhưng cho dù có nói đây là cốt truyện nhấn mạnh tính nhân văn, thì mình cũng chả tin.
"Nhân Văn" là ở việc dù nghèo, khổ, xấu xí, bị bóc lột, nhưng chỉ cần chịu khó, chăm chỉ, ý chí sinh tồn mạnh là hẳn sẽ hạnh phúc kìa.
Nói một cách dễ hiểu, nhân đạo là cách thương người, phục người, cảm mến người; còn nhân văn là cách chúng ta hiểu người. Cảm hứng nhân văn chỉ xuất hiện khi chúng ta đồng cảm được với nhân vật, đau nỗi đau của nhân vật, thấy trong cuộc đời nhân vật có nét gì đó giống mình. Nói cách khác, nhân văn là nỗi đồng cảm vượt lên trên hẳn nhân đạo. Những nhân vật mà qua đó tác giả thể hiện được cảm hứng nhân văn là những người chưa bao giờ chạm được đến thứ gọi là bình yên thật sự. Họ luôn luôn gặp thử thách và thậm chí luôn luôn sa ngã. Họ vượt lên được trên cảm xúc của mình, phải đấu tranh điên cuồng để tồn tại, nhưng chưa bao giờ có thể vượt lên số phận nghiệt ngã. Đơn giản bởi họ là những con người bình thường.
Tớ thấy màu sắc nhân văn xuất hiện rất nhiều trong ONM, và mỗi nhân vật được xây dựng rất thật. Có thể nhiều người có cách cảm nhận khác, nhưng tớ thì luôn tin vào cách nhìn của mình. Kể cả Carol, cô cũng là một nhân vật sinh động và thực tế. Quả thật cô là một nhân vật phức tạp hơn là ban đầu tớ nghĩ. Tất nhiên, xin mọi người gạt đi hết tất cả những lời thoại vớ vẩn mà nxb Kim Đồng đã dịch ra (họ biến cô thành một nhân vật sến điên lên). Thêm nữa, chúng ta nên bỏ qua những chi tiết mang màu sắc truyền thuyết, thần thoại trong truyện đi, bởi vì dù sao nó cũng là sản phẩm tưởng tượng. Chỉ có cách nghĩ của nhân vật mới có thể dựa trên thực tế mà xây dựng thôi.
Xin tấp ra ngoài lề một chút. Hãy nhìn vào những tác phẩm văn học đậm tính chất nhân văn mà tớ sắp liệt kê ra đây. Ở Việt Nam, một bước tiến lớn vượt lên trên thời đại đó là truyện Kiều. Vâng, đây là một tác phẩm cũ rích và bị hầu hết học sinh ghét bỏ, nhưng có một điều ít người quan tâm đến. Vì sao truyện Kiều trước kia bị coi là sách đen, sách cấm, lại vẫn tồn tại qua nhân dân được đến bây giờ? Còn cô Kiều, “thanh lâu hai lượt, thanh y hai lần”, năm lần lấy chồng, rồi vướng vào không biết bao nhiêu tội lỗi như nói dối, ăn trộm, đôi khi còn hèn hạ nữa… lại được nhân dân yêu mến đến thế? Đơn giản là vì cô thật quá, giống những người dân ta thời đó quá. Thêm vào đó, dù trải qua bao đau khổ, nhưng cô vẫn không bao giờ bị cái ác “đồng hóa”. Đọc truyện Kiều, những người dân tìm thấy được một sự đồng cảm. Và cũng vì cách ấy mà tớ yêu mến một Carol không hoàn hảo. Cô có thể lóc chóc nghịch ngợm ở mọi nơi, thường bị những người cận vệ chỉ trích, thỉnh thoảng còn bị Memphis cốc cho vài cái vào đầu vì tội ấy nữa. Nhưng rồi đến khi đứng trước những khó khăn, cô lại trở nên bản lĩnh. Vào những lúc tuyệt vọng nhất, trong khi cả đoàn quân đã buông xuôi tưởng chừng như bất lực, thì Carol lại tìm ra một cách khác để sinh tồn, ví dụ như khi phá thành Asiria, đốt tháp Babel hay thoát khỏi hẻm núi ở sa mạc Tử thần. Một điều làm tớ thích Carol nữa, đó là dù sống trong hoàng cũng, tối ngày người hầu kẻ hạ kính cẩm nghiêng mình, nhưng cô vẫn không làm mất những nét hòa đồng gần gũi chỉ có ở thế giới hiện đại. Điều đó làm nhân dân Ai Cập và cả những người khác nữa đều yêu quý cô. Dù cô có gần gũi hơi quá thật, nhưng nó có đáng bị chỉ trích thế không? Không biết nếu cô cư xử với kẻ hầu người hạ như Isis (như Ari lúc nào cũng phải uốn gối khom mình chẳng hạn) thì có bị ý kiến ra vào gì không nữa. (Riêng tớ là tớ ý kiến đấy). Thật tình tớ rất thích chi tiết ở tập 65, khi Teti rơi xuống biển, Carol đã chạy ra cầu cứu Memphis. Và mặc dù bản thân là một hoàng đế, anh vẫn tự mình lao xuống biển cùng Unas cứu cô tì nữ mà không sai lính. Nào, có ai nói đây là một tính xấu, thì có thể đưa ra ý kiến riêng.

[còn tiếp]


Được sửa bởi FanMen ngày Sat Jun 25, 2011 2:47 pm; sửa lần 5.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou
tiểu tuyết
Địa chủ
Địa chủ


Tổng số bài gửi : 1564
EGP : 33
Join date : 03/05/2011
Age : 18
Đến từ : quá khứ

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Sat Jun 25, 2011 8:06 am

chị nói đúng carol k quá xấu xa và k đáng bị chê trách
nhưng em k hiểu nổi suy nghĩ của cô và hiện tại em chưa thể nào thích cô
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sUl_chan
Địa chủ
Địa chủ


Tổng số bài gửi : 1105
EGP : 10
Join date : 17/07/2010
Age : 22
Đến từ : tập đoàn đk no1

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Sat Jun 25, 2011 10:09 am

Chj thì k dám nój j về sn của fm*vj đó là sn rjêg và vs chj cũng có chug vàj wan đjểm trog đó^^*.nhưg cách fân tích nv của fm rất hay, tỉ mỉ và chọn lọc .nàg lôj ra đx rất nhjều ngóc ngách nv.
Còn về carol,chj k hề gét carol, cũng chẳng trách móc j.chj thích cô ấy,luôn sốg thật,hết mìh và dù là hoàng phj hay cô sinh vjên tk 21 thj cô ấy vẫn gjữ đx tích cách của mìh k pj thay đổj vì hoàn cảh,k vì có địa vị tiền tài mà mất đi bản tíh vốn có của mìh(vì theo chj thấy nhjều ng ban đầu thj tốt,hjền lành rồj khj có tất cả thj lạj có những ngj kị toan tính lấp đầy cáj thjện...Buồn ghê á! )đó là đjều chj thjk thứ 2 ở carol.hjhj (thứ nhất thj... vì là fan đk njn sẽ nà khoản tềh jêu vs ka oàj. :"> I love you )
P/s: =..= còn mún nój nhju mà thau.nój thêm sợ lạj pị mổ xẻ thì khổ nhắmT.T Chj đã k đx gjỏj văn để bảo vệ ý kiến của mình òy.TT____TT
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng


Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 21
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Sat Jun 25, 2011 12:21 pm

Không chỉ là truyện Kiều, một tác phẩm hiện đại nổi tiếng khắp toàn thế giới mà tớ rất yêu thích nữa là Rừng Nauy, cũng có tư tưởng nhân văn gần như vậy. Sở dĩ tớ chọn truyện này vì chắc hầu như mọi người đều đã đọc rồi. Tớ không dám nói rằng tớ đã hiểu hết tác phẩm này (cô giáo không giảng về Rừng Nauy như giảng về truyện Kiều), nhưng cũng xin trình bày một chút ý kiến để chúng ta tiện so sánh. Mấy ý kiến của tớ về những nhân vật ở đây sẽ không đầy đủ để nêu bật toàn bộ tính cách họ, nhưng tớ chỉ làm với mục đích là so sánh với ONM thôi, nên đã lược mấy thứ không cần thiết.
Những nhân vật như Nagasawa, Harumi, Kizuki… tưởng như ngoại hình đẹp, lại giỏi giang, giàu có, không thiếu thứ gì, cuối cùng lại chọn kết cục tự tử. Cho đến khi họ chết rồi, những người xung quanh vẫn không thể giải thích nổi nguyên do. Họ bị lạc lõng, mất phương hướng giữa bước tiến của Nhật Bản: một đất nước với những con người khắc kỉ, luôn luôn chôn chặt cảm xúc vào tận đáy lòng- và trào lưu mới từ phương Tây ùa đến: kiểu sống thuần túy theo bản năng, kiểu con người cảm xúc. Những con người như thế, cuộc sống bề ngoài tưởng như hoàn hảo như Carol vậy. Nhưng Carol cũng như họ, cô xuất thân nhà tỉ phú nhưng cha lại mất sớm, rồi lại vướng phải lời nguyền. Cô cưới được một người chồng rất tuyệt, nhưng anh lại chết trẻ. Cũng vì cưới anh mà cô mang vương vị hoàng phi, từ đó rơi vào bao nhiêu thảm kịch khác. Cũng do cô xinh đẹp nên mới nhiều lầm lâm nạn. Vậy đâu phải xinh đẹp, xuất thân quyền quý, mang ngôi vị hoàng phi… mà có một cuộc sống tốt đẹp đâu. Cô cũng phải chịu những thay đổi lớn của lối sống như việc rơi vào thế giới cổ đại: nhiều lần phải ép mình từ con người cảm xúc thành con người hành động. Nhưng do tính cách dạn dĩ dễ hòa đồng, dù nhiều lần vấp ngã, cô không phải chịu cảnh lạc lõng. Cũng nhờ những biến cố xảy đến liên tiếp, nhờ nỗi mong mỏi được trở về gia đình, và sau đó là nhờ tình yêu của Memphis và nhân dân Ai Cập, cuộc sống của cô đã không phải rơi vào nỗi trống rỗng. Bi kịch của những người nói trên trong Rừng Nauy là cuộc sống vô vị, còn của Carol lại là những tai ương trắc trở khác.
Xin tiếp tục nói về truyện Rừng Nauy, như những ai đã đọc rồi đầu biết, cuối cùng thì dường như chỉ có Toru Watanabe và Midori tìm được một bến đỗ bình yên. Midori là một cô gái mạnh mẽ, hoạt bát và dường như cũng có nhiều tật xấu. Nhưng tớ rất thích cô ấy, vì bản chất cô tốt bụng, vì cô sống thật với chính bản thân mình, vì cô bản lĩnh tìm được cho mình một lí do đáng sống, cô biết hướng tới tương lai, không những thế cô còn vực dậy Toru sau hàng loạt cuộc khủng hoảng tinh thần của anh. Tớ cũng thích Toru nữa (trong truyện thì đây là nhân vật khó hiểu nhất), bởi anh giàu tình cảm, biết chia sẻ. Anh có sai lầm không? Có. Anh từng luẩn quẩn trong vòng ám ảnh của quá khứ, không thể nhấc chân ra được. Anh liên tiếp sa vào những hố đen tinh thần, và cú shock nặng nề nhất là cái chết của Naoko. Anh khiến Midori phải lo lắng nhiều lần. Carol cũng vậy. Cũng như Midori khiến nhiều người “sợ” vì váy quá ngắn hay lối ăn nói quá bỗ bã ngổ ngáo, thì đằng này Carol lại khiến người ta (thực ra trong truyện là hai người là cô sứ giả India và Meku, còn ngoài đời này thì nhiều) nhìn với con mắt không thiện cảm khi cô hơi nghịch so với một hoàng phi. Và như Toru, Carol cũng phạm sai lầm nhiều lần, nhưng những sai lầm ấy cũng khó tránh như của Toru vậy. Sang Babylon, rồi Minoa- đặc biệt là Minoa, người Minoa là ân nhân cứu mạng, cô phải thực hiện lời hứa- đều có lí do cả.

Cả triều đình Ai Cập còn không nhận ra những mưu mô đen tối kia, thì một cô gái mới ở thế giới cổ đại được hai năm, lại phải làm quen với kiểu “con người hành động” kia nhanh chóng như thể nhảy cóc, cô làm sao có thể nhận ra được. Xin mở ngoặc thêm là, hoàng đế Memphis cũng đâu có nhận ra? Mục đích duy nhất để anh ngăn cản Carol là… không muốn xa vợ.
Được rồi, trên kia tớ đã nói về một tác phẩm trung đại, một tác phẩm hiện đại. Bây giờ, tớ sẽ nói nốt về một tác phẩm cổ đại (xin lỗi, những gì tớ nói sau đây là cảm nhận riêng của tớ, nên nó có thể không đúng với sách vở hoặc là cảm nhận của từng nghười). Đó là một trong hai chuyện tình đẹp nhất trong thần thoại Hi Lạp: Danh ca Orpheé nàng Eurydice. Nếu ai chưa có dịp xem qua hãy đọc bản tóm tắt ở đây:

Spoiler:
 
Thật ra nội dung của truyện không phải là hay gì cho lắm. Nó không kì diệu, không hào hùng, không kịch tính. Yếu tố để câu chuyện này tồn tại dài theo năm tháng và được mệnh danh là một trong những bản tình ca đẹp nhất thế giới, đó là nét nhân văn, cái “chất người” rõ rệt trong một câu chuyện thần thoại. Cuộc đời đâu có đẹp đẽ như người ta hằng mong, đúng lúc hai vợ chồng đang hạnh phúc nhất thì mạng sống của Eurydice bị Thần chết cướp đi. Thế giới âm phủ cũng chỉ là một ẩn dụ của nỗi đau và sự suy sụp trong lòng Orphée lúc đó. Và chàng đã lặn lội xuống tận âm phủ. Orphée làm động lòng từ lão lái đò Kharon, con chó ngao ba đầu Xeber đến thần cai quản âm phủ Hadex, không phải bởi cố gắng vượt bao cách trở từ nhân gian xuống tận đây, mà là bởi tiếng hát của chàng, bởi tình cảm của chàng. Ta cũng phải tự hỏi rằng tại sao Orphée là người trần mắt thịt duy nhất tới được tận âm phủ mà không nhờ tới sự giúp đỡ của thần linh? Từ đó mới thấy, câu chuyện đề cao cảm xúc của con người hơn hết.
Cuối cùng, qua bao khó khăn thử thách, chàng tưởng đã cứu được Eurydice. Vậy mà chỉ vì một cái nhìn vô tình mà chàng lại giết chết vợ mình. Eurydice mãi mãi không được quay lại nhân gian. Orphée lại một mình trở về và đắm chìm trong nỗi đa, cắn rứt lầm lỗi của mình: chàng quên lời dặn của Hadex mà ngoái lại nhìn vợ. Cái ngoái lại nhìn ấy rất thật, rất “người”. Một hành động nhỏ cũng dẫn đến hậu quả khôn lường. Đó mới thật là cuộc đời.
Chàng nhiều tội lỗi, nhưng có ai đã từng trách Orphée? Cả Eurydice nữa. Nàng bỏ đi mà không nói một lời với Orphée để rồi bị rắn cắn, khiến cho chàng phải lặn lội khổ sở bao ngày tháng sau đó. Qua mấy nghìn năm, người ta nhìn vào chàng và chỉ thấy sự thương xót, đồng cảm. Tớ yêu mến Orphée bởi anh chân thành, một lòng chung thủy, cho đến cả lúc tuyệt vọng nhất cũng không buông xuôi. Chàng chẳng phải là hình tượng đàn ông mạnh mẽ phi thường và không hề biết đến những phút yếu lòng cũng như nước mắt - như những anh hùng mà thần thoại Hi Lạp thường xây dựng.
Carol có giống Eurydice không? Có. Vậy cô có giống Orphée không? Cũng có. Thế mà, đã có ai mắng Eurrdice và Orphée là ngốc ngếch? Đã có ai trách móc họ? Không. Chúng ta không có quyền. Trong cuộc sống chúng ta ai cũng mắc phải rất nhiều sai lầm, có điều chúng ta may mắn hơn vì đa phần hậu quả kéo theo lại không bi thảm như họ và như Carol. (Đơn giản hóa đi, ví dụ tớ thương xuyên đãng trí mà quên đồ đạc. Lần nào cũng quên, quên và quên. Phát điên lên được ấy. Bị mẹ mắng rất nhiều rồi mà không tài nào nhớ được). Những kẻ duy nhất đáng trách là đám thiếu nữ say rượu đã giết chết chàng. (Trong phần tóm tắt kia không nêu rõ lí do: Orphée cự tuyệt tình cảm của rất nhiều thiếu nữ khác sau cái chết của vợ, nên bị mang danh là “kẻ căm ghét đàn bà”. Khi đám thiếu nữ say, lại gặp Orphée đang buồn rầu than thở nên họ tức mình lấy đá ném và phang gậy vào chàng. Có một dị bản khác cho rằng Orphée đã xúc phạm thần Rượu nho nên bị trừng phạt).
Nói tóm lại, văn học hiện đại thứ văn học đi sâu hơn vào thứ bản chất thật sự của con người, đề cao con người bản năng, con người cảm xúc. Còn những thứ văn học đề cao con người hành động- sống quên bản thân mình để cống hiến, luôn luôn phải sống có lí trí có mục đích, hay tin tưởng rằng cứ cố gắng là sẽ thành công-, đó là cách gò ép kiểu giáo lí đơn thuần mà càng ngày lại càng bị bỏ lại phía sau trong văn chương. Cuộc sống đâu phải là dễ dàng khi ta chỉ cần có niềm tin và cố gắng là sẽ vượt lên? Carol không thiếu niềm tin, nhưng giới hạn cố gắng của một con người bình thường như cô nằm ở đâu, để người ta nỡ nói cô là kẻ yếu đuối, là kẻ vô dụng chỉ đợi người đến cứu?
Chính nhờ phút nhí nhảnh yêu đời, phút yếu lòng vì nhân hậu, phút ham mê khám phá; nhờ cuộc rượt đuổi quanh hoàng cung với Memphis, rồi những trận cãi nhau không đầu không cuối của hai người; nhờ những lầm lỗi dẫn đến hậu quả to lớn… Tất cả đều tạo nên một Carol sống động và thực tế. Đó là một điều Hoso-sama dám làm, và làm được. Có rất nhiều nhân vật nữ được tạo hình với tính cách nhí nhảnh, họ có thể tài giỏi hơn Carol, trách nhiệm hơn cô, nhưng không thật bằng cô, bởi sai lầm của họ ít gây ra sóng gió. Carol phải trả giá nhiều cho những sự lựa chọn của mình. Cô mất đi gia đình, bạn bè ở thế kỉ 21, cô mất con, cô sống trong hoảng sợ bao trùm, cô lâm vào những nơi nguy hiểm và hãi hùng như Sa mạc tử thần, núi lửa Đảo thiêng, cô đau đớn khi do mình mà Memphis bị thường- vết thương ấy, ai đau hơn?


[còn tiếp]


Được sửa bởi FanMen ngày Sat Jun 25, 2011 2:39 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou
flyingdance
Nông dân
Nông dân


Tổng số bài gửi : 135
EGP : 14
Join date : 16/06/2011
Đến từ : bầu trời xanh mùa hè

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Sun Jun 26, 2011 11:37 pm

Không chỉ là truyện
Kiều, một tác phẩm hiện đại nổi tiếng khắp toàn thế giới mà tớ rất yêu
thích nữa là Rừng Nauy, cũng có tư tưởng nhân văn gần như vậy.


mình chưa đọc hết bài viết dài của FM, nhưng sẽ đọc 1 ngày gần đây, lướt qua thì thấy có 1 điểm đã từng làm mình khốn đốn khi debate với mấy đứa sinh viên châu á ở đây. Rừng nauy có thật sự nổi tiếng trên toàn thế giới như thế ko?
xin thưa là không? Ko biết tác phẩm này đã được xuất bản ở bao nhiêu nước châu âu, nhưng ở Nauy khi mình hỏi khá nhiều ng "mày có biết truyện rừng Nauy ko, đa số câu trả lời là "ko""
khi FM so sánh rừng Nauy với NHAC tớ đã bật cười :lol!:
vì nó cứ như kiểu tây mặc áo dài í '__'
tác phẩm Rừng Nauy thì đối với tớ nó chả có ảnh hưởng gì, và thiết nghĩ cũng ko cần nâng tầm quan trọng của nó lên quá như thế khi mà đi sâu vào nội tâm nhân vật, những day dứt không lối thoát... Thật ra tớ nhìn nó ở 1 góc độ đơn giản hơn nhiều, đơn giản chỉ là những ng trẻ luẩn quẩn ko thể định hướng nổi cho mình, thế nên chọn lấy cái chết, thế thôi.
chứ bảo đây là tác phẩm nổi tiếng, kinh điển gì gì đi nữa thì... mời bạn đọc lại 1 tác phẩm Jenny Ghechat để thấy nỗi đau của 1 người vợ mất chồng, ng mẹ mất con, hay Đồi gió hú để thấy tình yêu tuyệt vọng như nào khi heclif gục đầu khóc dưới mưa khi catherin chết! cái hay hơn của rừng Nauy ko phải nó khắc hoạ đc nội tâm gì gì đó, mà là nó có sex
thế nên, mình thấy mỗi tác phẩm nó có 1 giá trị riêng, và vốn ko thể mang so sánh bạn FM ạ.
còn với Carol, bạn cũng đừng bi kịch hoá cuộc đời cô ấy lên, bố cô ấy mất, nhưng cô ấy ko phải là ng duy nhất trên đời này mất bố, rồi rời xa ra đình... đấy là lựa chọn của cô ấy ở lại Ai cập, nếu cô ấy muốn, mình tin là cô ấy về được! thế nên, hoàn cảnh nào thì hoàn cảnh, mình ko tự vượt qua được mà cứ đợi người khác thương hại thì mệt lắm bạn ạ, chả ai sống cuộc đời của mình thay mình cả
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng


Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 21
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Tue Jun 28, 2011 9:23 pm

Phần này là ngoài lề... Very Happy
Spoiler:
 
Nếu em "so sánh" ONM với Rừng Nauy thì đúng là em làm quá thật, nhưng từ "so sánh" ấy chưa chính xác lắm, bởi nó có nhiều cấp độ. Em chỉ lấy nó ra làm ví dụ ở một vài nét giống nhau (vấn đề lầm lỗi con ng ấy mà). Chứ nếu là "so sánh" đơn thuần thì đúng là kiểu Tây mặc áo dài rồi.
Và em vẫn phải nhắc lại một quan điểm riêng nữa, đó là: điểm làm em yêu quý Carol nhất là vì tinh thần cố gắng vượt lên trên số phận của cô. Em chỉ nêu lên bi kịch của cô để chị không cho rằng số phận ưu ái cô thôi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou
flyingdance
Nông dân
Nông dân


Tổng số bài gửi : 135
EGP : 14
Join date : 16/06/2011
Đến từ : bầu trời xanh mùa hè

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Wed Jun 29, 2011 8:53 am

haha, nếu em chỉ vì vậy mà yêu quí Carol thì chị khuyên chân thành, em hãy giành chỗ thời gian đấy để "quan sát và chú ý" hơn tới cuộc sống xung quoanh mình, em sẽ thấy có 1 tỉ điều đáng yêu, 1 tỉ người đáng yêu hơn Carol rất nhiều

đến giờ phút này thì chị thấy Carol chả có bi kịch hay đau khổ quái gì cả, mọi thứ đến với cô đều là do tính cách (uỷ mị, ko quyết đoán) do sự lựa chọn thiếu sáng suốt, do suy nghĩ cá nhân cô mang lại.
còn nếu Carol vượt lên số phận thì chị cũng muốn được "vượt lên số phận như cô ấy" bởi nếu so với cuộc sống của chị bây giờ (và của rất nhiều người khó khăn khác) thì carol chẳng có quái gì đáng để "vượt lên" cả.

về vấn đề Rừng Nauy, khi em muốn so sánh, mặc dù ở cấp độ thấp nhất, cũng nên lấy 1 tác phẩm ở cùng dòng văn học mà so sánh (kafka trên bờ biển, Phiá Đông... Phiá Tây, Đôi mắt ấy vẫn trên giường). "Ví dụ ở 1 vài nét" hay so sánh thì giữa 2 tác phẩm phải vừa có cái giống vừa có cái khác, ko thể mang 2 thứ giống hoàn toàn hoặc khác hoàn toàn ra so sánh đc, vì nếu thế thì làm gì còn cái gì mà so sánh?

nói thật chứ Rừng Nauy là 1 tác phẩm chị rất ghét, chị đọc đi đọc lại nó chỉ để cãi nhau với mấy thằng Trung quốc hâm mộ tác phẩm này, nhà văn này. Và đã có 1 lần chị nói 1 thằng TQ cùng lớp là "não phẳng" khi nó tuyên bố "rừng nauy là tác phẩm văn học hay nhất cho thanh niên"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
tiểu tuyết
Địa chủ
Địa chủ


Tổng số bài gửi : 1564
EGP : 33
Join date : 03/05/2011
Age : 18
Đến từ : quá khứ

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Wed Jun 29, 2011 10:54 am

chị FM ơi
chị làm việc này vì chị muốn mọi người thông cảm cho cà nhưng em thấy nó k có tác dụng nhiều
người ta đã k thích thì rất khó để lay chuyển được người ta
họ có quan điểm của riêng mình
chị viết như thế này rồi ai đọc mà thông cảm thì thông cảm
còn k thì thôi
chị k thể nào làm tất cả mọi người thông cảm cho cà được có khi càng nói họ càng ghét và công việc chị làm giống như bào chữa hơn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
flyingdance
Nông dân
Nông dân


Tổng số bài gửi : 135
EGP : 14
Join date : 16/06/2011
Đến từ : bầu trời xanh mùa hè

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Wed Jun 29, 2011 11:01 am

À, về vấn đề Jenny Ghechat mà e ko biết, thì chị ko có gì đáng phàn nàn, chị chỉ trả lời em thế này "chị đọc truyện(tiểu thuyết, các tác phẩm văn học) dựa trên cảm nhận và nhận thức của bản thân chứ ko phải theo phong trào :lol!:
đối với chị, rừng Nauy chả có quái gì về tâm hồn, bởi đơn giản, chị ko bao giờ chấp nhận những con người yếu đuối trong tâm hồn, những trí thức mà lại ko đủ "nhận thức" để đưa cuộc đời mình sáng hơn. Em năm nay mới cấp 3 thôi, chưa phải lo nghĩ nhiều về cuộc sống, chị băn khoăn "tại sao lại cứ phải ám ảnh nội tâm làm gì?" phải chăng để cho bằng những ng khác đã đọc tác phẩm này? còn cái câu của ông tác giả đó, với quan điểm của chị, 1 ng ghét rừng nauy, thì nó ko khác gì 1 chiêu câu khách rẻ tiền. Và nếu để thời gian đọc tác phẩm của ông này thì thà chị đi đọc "truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp" còn hơn.
còn về cô giáo em, chị cũng ko nghi ngờ gì việc cô có nhiều bằng cấp (mà bằng cấp ở VN thì chị... ít tin lắm em ạ)
kể cho em 1 chuyện này nhá, ngày xưa anh trai chị đỗ á khoa kiến trúc và đc cử đi học ở PHáp, giáo sư ở trường bên Pháp đã nói thẳng vào mặt anh chị rằng "anh có bằng cấp từ VN sang đây thì cũng phải học lại từ đầu" buồn thế đó em ạ, thế nên bây giờ, anh chị (vừa học xong tiến sĩ) mới có 1 nhận xét là "đến bằng tiến sĩ ở VN còn mua được thì mày học đại học trong nước làm j?"
(lúc đó chị đang học đại học ngoại thương hà nội), thế nên đành phải bỏ trường NT để ra đi

Jenny Ghechat là tác phẩm văn học mà mẹ chị rất thích, năm chị 12 tuổi, mẹ chị đưa chị quyển sách này và bảo "con đọc đi rồi sẽ biết cách yêu"
và đấy là lí do tại sao chị ít thích văn học hiện đại bây giờ (cái mà chủ yếu nói về sex, về những bất công xã hội, về những ám ảnh nội tâm) vì chj nghĩ, nó sẽ làm tâm hồn chị ám muội đi, cuôc đời chị buồn bã đi. Thay vì đó chị chọn cho mình những gì tươi sáng hơn 1 chút đến từ văn học cổ điển, văn học Nga (puskin và paux) trong vắt như pha lê sẽ giúp chị có cái nhìn trong trẻo, tích cực hơn về cuộc sống.
cơ mà nghe em nói là em ko biết đến Jenny Ghechat thì chị cũng tin là đến Puskin là ai chắc em cũng ko biết mất
chốt: chị có 1 câu khuyên em rằng, thay vì băn khoăn cho những số phận trong rừng Nauy thì điều tốt hơn em có thể làm là bổ túc kiến thức về lịch sử, kinh tế, xã hội của mình. Điều này nó ko chỉ giúp em mai sau, mà còn giúp em có kiến thức nền để viết Fic.
có 1 fic khá nổi tiếng của kẻ lãng du là "red castle", khi chị đọc fic này chị thấy bạn ấy có kiến thức nền rất tốt, cách dẫn dắt cũng hay, đọc mà cứ có cảm giác mình đang ở Bắc âu thật.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
flyingdance
Nông dân
Nông dân


Tổng số bài gửi : 135
EGP : 14
Join date : 16/06/2011
Đến từ : bầu trời xanh mùa hè

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Wed Jun 29, 2011 11:11 am

nhoc loc choc đã viết:
chị FM ơi
chị làm việc này vì chị muốn mọi người thông cảm cho cà nhưng em thấy nó k có tác dụng nhiều
người ta đã k thích thì rất khó để lay chuyển được người ta
họ có quan điểm của riêng mình
chị viết như thế này rồi ai đọc mà thông cảm thì thông cảm
còn k thì thôi
chị k thể nào làm tất cả mọi người thông cảm cho cà được có khi càng nói họ càng ghét và công việc chị làm giống như bào chữa hơn

nhoc loc choc : em chưa đọc đoạn này của FM à

Tớ cảm thấy mình hơi ngông cuồng khi có ý nghĩ muốn thay đổi quan điểm của các antifan Carol, nhưng kệ chứ, tớ vẫn cứ cố gắng


đang đợi xem FM có thay đổi nổi mình ko đây
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
tiểu tuyết
Địa chủ
Địa chủ


Tổng số bài gửi : 1564
EGP : 33
Join date : 03/05/2011
Age : 18
Đến từ : quá khứ

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Wed Jun 29, 2011 11:20 am

em thấy đọc mấy này lâu quá nên k đọc kĩ
em nghĩ rằng chị FM nên dừng lại
dù chị có đúng thì họ vẫn k ưa cà
chẳng lẽ chị muốn thay đổi quan điểm của tất cả antifan cà
nói thật chị k thể nào thay đổi được
họ có suy nghĩ và quan điểm khác chị
chị k thể thay đổi quan diểm của họ được
chị nên dừng lại
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
tiểu tuyết
Địa chủ
Địa chủ


Tổng số bài gửi : 1564
EGP : 33
Join date : 03/05/2011
Age : 18
Đến từ : quá khứ

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Wed Jun 29, 2011 11:27 am

flyingdance đã viết:

Jenny Ghechat là tác phẩm văn học mà mẹ chị rất thích, năm chị 12 tuổi, mẹ chị đưa chị quyển sách này và bảo "con đọc đi rồi sẽ biết cách yêu"
và đấy là lí do tại sao chị ít thích văn học hiện đại bây giờ (cái mà chủ yếu nói về sex, về những bất công xã hội, về những ám ảnh nội tâm) vì chj nghĩ, nó sẽ làm tâm hồn chị ám muội đi, cuôc đời chị buồn bã đi. Thay vì đó chị chọn cho mình những gì tươi sáng hơn 1 chút đến từ văn học cổ điển, văn học Nga (puskin và paux) trong vắt như pha lê sẽ giúp chị có cái nhìn trong trẻo, tích cực hơn về cuộc sống.
cơ mà nghe em nói là em ko biết đến Jenny Ghechat thì chị cũng tin là đến Puskin là ai chắc em cũng ko biết mất
chốt: chị có 1 câu khuyên em rằng, thay vì băn khoăn cho những số phận trong rừng Nauy thì điều tốt hơn em có thể làm là bổ túc kiến thức về lịch sử, kinh tế, xã hội của mình. Điều này nó ko chỉ giúp em mai sau, mà còn giúp em có kiến thức nền để viết Fic.
có 1 fic khá nổi tiếng của kẻ lãng du là "red castle", khi chị đọc fic này chị thấy bạn ấy có kiến thức nền rất tốt, cách dẫn dắt cũng hay, đọc mà cứ có cảm giác mình đang ở Bắc âu thật.
chị có quan điểm riêng của chị nhưng mỗi tác phẩm có cái hay khác nhau
và em thấy chị FM viết rất tốt rồi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng


Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 21
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Wed Jun 29, 2011 1:45 pm

@Chị Flying dance: Em không thích văn học Nga cho lắm, bởi vì để đọc nó đôi khi phải tư duy logic một chút. Em thích tư duy theo kiểu của chính em.
Em đọc Rừng Nauy ban đầu là do phong trào (cô giáo gợi ý mà). Rồi sau đó, em thích nó thật sự, bởi trong đó em nhìn thấy bản thân mình, thấy cha mẹ mình, thấy các bạn mình. Nó gần gũi hơn nhiều so với các tác phẩm văn học trước kia. Vả lại, em viết fic chỉ vì em thích ONM, chứ em không hứng thú nhiều với thể loại tự sự ấy. Thứ em đang muốn hướng đến là tự sự nội tâm với bối cảnh k nhiều. Cái đó khó viết, thực sự chưa bao giờ em làm nổi.
Dĩ nhiên, em mới cấp III và chưa phải lo nghĩ gì nhiều về cuộc sống. Nhưng em là một kiểu người... hm... hơi khác so với cộng đồng. Hơn nữa, em k có một tuổi thơ êm đềm với gia đình hạnh phúc. Em lạc lõng với cuộc sống xung quanh (k phải khó hòa nhập, chỉ là không giống, k biết phải làm gì, không tự mình nhìn ra được một lối đi mà luôn phải nhìn người khác trước mới làm theo được). Thêm nữa, em đặc biệt nhạy cảm.
Chị có thể chỉ vào em mà nói rằng: nó là 1 đứa k biết cố gắng phấn đấu, cứ mãi đắm chìm trong thế giới nổi tâm tưởng tượng vớ vẩn của nó. Nhiều người như thế lắm. Nhưng mong là chuyện đó sẽ không xảy ra, nếu chị cũng đãng từng trải qua cái cảm giác này ở tuổi em.
Chị có ghét kiểu người như vậy không? Chắc là ghét rồi.
Chị cũng hẳn là thấy nực cười khi biết rằng chỉ một cơn mưa thôi cũng làm em lâng lâng đến nỗi chân không chạm đất, hay nằm dài trên tầng thượng cả buổi dưới mưa suýt bị cảm.
Phải, mẹ em cũng nói: chết rồi, có lẽ mẹ phải cho con đi khám tâm lí.
Cái đó k phải là giả tạo hay theo phong trào đâu chị ạ. Tùy chị tin hay không. Nhưng em cho là nó có mối liện hệ gì đó với sở thích.
Em thích những tác phẩm có nhiều chất "người", gần gũi với cuộc sống. Chị có đọc kĩ để nhận ra cố gắng của họ không?
Và cũng có mấy ai (kể cả người thân) nhanạ ra đc cố gắng của em khi vượt qua đc thời kì dài khủng hoảng của 1 lúc 3 vấn đề: gia đình tan vỡ, bạn bè xa lánh, học tập sa sút thậm tệ- rồi bây giờ, em ở đây với n~ ng bạn chưa thể nào tốt hơn, với kết quả học tập k quá tồi, và gia đình thì... mẹ em luôn nhắc rằng: Nhờ có con mẹ mới được vui như thế này.
@NHoc loc choc: Ừ, chị công nhận ý kiến của em. Đây cũng k hẳn là bài bào chữa cho Carol đâu em. Chị chỉ mượn lời của các antifan để phân tích Carol thôi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou
MyCat
Nông dân
Nông dân


Tổng số bài gửi : 125
EGP : 6
Join date : 01/06/2011
Đến từ : Present

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Wed Jun 29, 2011 1:45 pm

Mình thấy flyingdance rất thích văn học nc ngoài thì phải ??? Hok biết có phải không chứ... mình là 1 đứa mê đọc sách văn học, mình thấy sách văn học nc ngoài viết hay hơn sách văn học của mình. Không phải vn mình không có mà là ít những tác phẩm hay... Dù sao thì vẫn hi vọng 1 ngày ko xa vn sẽ có những t/p hay hưn nữa df
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asfc.forum-viet.com
flyingdance
Nông dân
Nông dân


Tổng số bài gửi : 135
EGP : 14
Join date : 16/06/2011
Đến từ : bầu trời xanh mùa hè

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Wed Jun 29, 2011 3:23 pm

nhoc loc choc đã viết:
flyingdance đã viết:

Jenny Ghechat là tác phẩm văn học mà mẹ chị rất thích, năm chị 12 tuổi, mẹ chị đưa chị quyển sách này và bảo "con đọc đi rồi sẽ biết cách yêu"
và đấy là lí do tại sao chị ít thích văn học hiện đại bây giờ (cái mà chủ yếu nói về sex, về những bất công xã hội, về những ám ảnh nội tâm) vì chj nghĩ, nó sẽ làm tâm hồn chị ám muội đi, cuôc đời chị buồn bã đi. Thay vì đó chị chọn cho mình những gì tươi sáng hơn 1 chút đến từ văn học cổ điển, văn học Nga (puskin và paux) trong vắt như pha lê sẽ giúp chị có cái nhìn trong trẻo, tích cực hơn về cuộc sống.
cơ mà nghe em nói là em ko biết đến Jenny Ghechat thì chị cũng tin là đến Puskin là ai chắc em cũng ko biết mất
chốt: chị có 1 câu khuyên em rằng, thay vì băn khoăn cho những số phận trong rừng Nauy thì điều tốt hơn em có thể làm là bổ túc kiến thức về lịch sử, kinh tế, xã hội của mình. Điều này nó ko chỉ giúp em mai sau, mà còn giúp em có kiến thức nền để viết Fic.
có 1 fic khá nổi tiếng của kẻ lãng du là "red castle", khi chị đọc fic này chị thấy bạn ấy có kiến thức nền rất tốt, cách dẫn dắt cũng hay, đọc mà cứ có cảm giác mình đang ở Bắc âu thật.
chị có quan điểm riêng của chị nhưng mỗi tác phẩm có cái hay khác nhau
và em thấy chị FM viết rất tốt rồi

@nhoc loc choc: chị thấy em là người ăn nói bất lịch sự và ít_hiểu_biết nhất, cũng như áp đặt tư duy cá nhân nặng nhất ở cái diến đàn này, hèn gì em đi gây war rồi bị người khác mắng cho là phải !!!
em có chịu đọc kĩ bài của chị và FM ko mà cho mình cái quyền được phê phán "chị có quan điểm của chị"
ko phải ở trên FM nói là muốn thay đổi quan điểm của mọi ng đó sao
còn về vấn đề chúng tôi đang tranh cãi Rừng nauy, nếu em ko đủ khả năng đọc hiểu thì xin mời đừng lên tiếng.
ko phải ngay từ đầu tôi nói là tôi ghét rừng Nauy sao, còn việc mang những tác phẩm khác ra so sánh cũng như việc em làm bài văn và lấy dẫn chứng vậy, tôi so sánh rừng nauy với những cái khác tôi đọc, quan điểm của tôi là vậy. chẳng nhẽ ko được sao. Tại sao FM đc quyền nói lên quan điểm của mình là thích Rừng Nauy còn tôi thì ko, tại sao FM đc so sánh Rừng Nauy với NHAC mà tôi thì ko đc ss nó với những thứ khác tôi đã đọc. Đây là 1 diễn đàn tranh luận, thế theo em tranh luận là cứ phải "thích" phải đồng ý với những gì chủ top đưa ra à?
xin lỗi em chứ, đến giờ thì chị cũng phải đồng ý với kincos 1 câu
"chị mà có đứa em như này thì chị tát thẳng mặt nó vì nó quá ngông cuồng lại ko biết trên biết dưới, ko tự biết mình là ai."
hay chưa bao giờ em lấy vị dụ khi phân tích 1 bài văn, vậy chị cũng đoán rằng "em cũng tầm thường thôi" chả là cái thá gì!
từ sau xin mời đọc kĩ và hiểu ý người khác rồi hãy phát biểu nhé!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
flyingdance
Nông dân
Nông dân


Tổng số bài gửi : 135
EGP : 14
Join date : 16/06/2011
Đến từ : bầu trời xanh mùa hè

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Wed Jun 29, 2011 3:50 pm

FanMen đã viết:
@Chị Flying dance: Em không thích văn học Nga cho lắm, bởi vì để đọc nó đôi khi phải tư duy logic một chút. Em thích tư duy theo kiểu của chính em.
Em đọc Rừng Nauy ban đầu là do phong trào (cô giáo gợi ý mà). Rồi sau đó, em thích nó thật sự, bởi trong đó em nhìn thấy bản thân mình, thấy cha mẹ mình, thấy các bạn mình. Nó gần gũi hơn nhiều so với các tác phẩm văn học trước kia. Vả lại, em viết fic chỉ vì em thích ONM, chứ em không hứng thú nhiều với thể loại tự sự ấy. Thứ em đang muốn hướng đến là tự sự nội tâm với bối cảnh k nhiều. Cái đó khó viết, thực sự chưa bao giờ em làm nổi.


Cái đó k phải là giả tạo hay theo phong trào đâu chị ạ. Tùy chị tin hay không. Nhưng em cho là nó có mối liện hệ gì đó với sở thích.
Em thích những tác phẩm có nhiều chất "người", gần gũi với cuộc sống. Chị có đọc kĩ để nhận ra cố gắng của họ không?
Và cũng có mấy ai (kể cả người thân) nhanạ ra đc cố gắng của em khi vượt qua đc thời kì dài khủng hoảng của 1 lúc 3 vấn đề: gia đình tan vỡ, bạn bè xa lánh, học tập sa sút thậm tệ- rồi bây giờ, em ở đây với n~ ng bạn chưa thể nào tốt hơn, với kết quả học tập k quá tồi, và gia đình thì... mẹ em luôn nhắc rằng: Nhờ có con mẹ mới được vui như thế này.

thế em đọc văn học Nga thể loại nào mà cần tư duy logic vậy? chị thấy ngạc nhiên lắm đấy, vì những cái văn Nga chị biết nó đơn giản, trong sáng, dễ hiểu lắm (ví dụ như "Cô tiểu thư nông dân" của Puskin)
chị ko có ý định khuyên em đọc cái này cái kia, vì tự bản thân em sẽ biết cái gì thích hợp với mình. Chị chỉ muốn nói là đối với mỗi tác phẩm văn học, chúng đều truyền tải những nội dung và thông điệp của tác giả, người đọc nên tìm những cái đẹp đẽ của chúng mà chọn lọc và nhớ lấy, ko tác phẩm nào là hoàn hảo, thế nên nếu đọc sách theo kiểu của em thì dễ rơi vào vòng trói chặt với 1 số ít tác phẩm (thích nó, thích cả cái xấu cả cái tốt) mà quên đi có rất nhiều tác phẩm khác nữa.
hơn nữa, ko phải cứ do nó giống hoàn cảnh của mình mà đắm vào đó!
lớn hơn chút nữa em sẽ hiểu, cuộc sống này ai cũng có những nỗi đau, những vấn đề của riêng mình, người khôn thì biết cách vượt qua nó khéo léo, dễ dàng. Người yếu đuối thì cứ luẩn quẩn rồi đi loanh quoanh vấn đề của mình và thấy cuộc đời thật u ám.
bây giờ em nhìn chị, có thể em thấy chị thật may mắn, hạnh phúc hơn em, rằng chị đc đi học, đc đi đây đi đó. thế nhưng những cái đó là cái chị ít mong muốn nhất em ạ, điều chị mong muốn là chị đang đc ở nhà bên cạnh bố mẹ chị cơ! những điều dưới đây chị nói, có thể em nghĩ là chị đang khoe khoang hay gì gì đó tùy em, nhưng ít nhất hãy đọc để thấy rằng "mình ko phải là người duy nhất đang buồn bã trong thế giới này"
Nhà chị có 5 người thì gần như mỗi người ở 1 quốc gia, anh chị ở Nauy, bố ở Mĩ, chị ở Hà Lan, mẹ và em gái ở nhà. Chị đang học ở 1 trường lớn ở Hà Lan, đồng nghiã với việc cạnh tranh nhau hàng ngày, ở đây ko có khái niệm bạn bè, tất cả là cố gắng học, cố gắng tranh đấu mà vươn lên. Chị cũng ko được nhận trợ giúp gì từ gia đình, bố mẹ bắt chị phải tự lập (từ tầm còn bé hơn em cơ chị đã phải đi kiếm tiền rồi) ko phải vì gia đình thiếu thốn mà vì bố mẹ bắt phải tự lập để mai sau mới có sức dẻo dai mà tranh đấu cho tương lai. Và để kiếm được tiền trên mảnh đất này, đôi khi cũng phải "đểu" phải "ác" với người xung quoanh!
em thấy đấy, những caí chị có so với những cái chị mất nó có đáng là bao! thế nên đừng bi quan với hoàn cảnh của mình, cũng đừng chỉ tìm đến những tác phẩm u ám na ná như mình, điều đó gần như ko có ích gì cho em!

cá nhân chị thì ghét những đứa yếu đuối, uỷ mị, cực ghét, đấy là lí do chị ghét đọc rừng Nauy. Chị ko tin vào số phận, ko tin vào thần linh, vì ngay lúc này đây chị đang gặp khó khăn mà có thấy ông bụt nào đâu cơ chứ. Nhưng cảm giác của chị là ko ghét em mặc dù em toàn có quan điểm trái ngược với chị.
mà em ko biết à, viết fic, sống với thế giới của fic là 1 trong những cách hay nhất để trốn khỏi thực tại, để sống trong 1 thế giới khác hơn. em có khả năng tại sao ko thử đi xa hơn?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
flyingdance
Nông dân
Nông dân


Tổng số bài gửi : 135
EGP : 14
Join date : 16/06/2011
Đến từ : bầu trời xanh mùa hè

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Wed Jun 29, 2011 3:57 pm

MyCat đã viết:
Mình thấy flyingdance rất thích văn học nc ngoài thì phải ??? Hok biết có phải không chứ... mình là 1 đứa mê đọc sách văn học, mình thấy sách văn học nc ngoài viết hay hơn sách văn học của mình. Không phải vn mình không có mà là ít những tác phẩm hay... Dù sao thì vẫn hi vọng 1 ngày ko xa vn sẽ có những t/p hay hưn nữa

mình thì cái gì cũng đọc í mà :lol!: theo kiểu đọc tạp nham í, đọc xong chọn lọc thấy cái gì thích thì đọc lại. Văn học VN dạo gần đây cũng có nhiều cái gần gũi và hay ho đấy bạn. Tuy nhiên những thể loại tác phẩm của Gào (đang rất nổi tiếng bây giờ) thì mình nuốt ko vô!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sUl_chan
Địa chủ
Địa chủ


Tổng số bài gửi : 1105
EGP : 10
Join date : 17/07/2010
Age : 22
Đến từ : tập đoàn đk no1

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Wed Jun 29, 2011 4:26 pm

Ss fly hjểu pjết nhju wá.mèn ơj ước j e pằng 1fần nhỏ của ss chắc 3 mẹ em vuj lắm lắm...nhưg ước k thj chắc kíp sau kũng k đx wớ.T.T chắc jem fảj họx hỏj từ từ thuj.nój thật là 17t đầu rùj mà em thấy em trẻ con và thjếu suy ngj wá..
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng


Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 21
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Thu Jun 30, 2011 10:24 am

@Chị Flying:
Qua những buổi nói chuyện với chị, em thấy mình hiểu ra được nhiều điều. CHo đến bây giờ, em vẫn phải bất ngờ đấy. Thực sự chị làm em rất ngưỡng mộ.
Nói chug em vẫn cần chị phải dạy bảo nhiều, vì thua chị quá xa. (Vd đon giản nhất là em đang cố gắng học để thi đậu Ngoại thương, còn chị thì bỏ nó)
Nhưng cũng k hẳn là em thik thể loại văn học "ám ảnh nội tâm" đâu. ĐƠn giản em thik thể loại văn gần gũi với cuộc sống. Chị đọc "Làng thiên nga đen" của David Mitchell chưa? Em cũng rất thik cuốn ấy viết về thế giới nhỏ bé được thể hiện qua con mắt của một đứa trẻ mười ba tuổi. Em đọc mà có cảm giác mình đang được là đứa bé ấy thật
À, về vụ văn học Nga thì em từng đọc nhiều tác phẩm của Lev Tolstoi (Victor Hugo thì một chút thôi). Có thể các ông ấy mang nhiều tư tưởng Cách mạng, cả triết học nữa, nên đôi khi em phải "tư duy" mới hiểu được. Sau này, sau khi đọc nhiều truyện hơn thì em thấy mình không hợp với những tác phẩm đó.
Chị nói đúng, viết fic là một trong n~ cách hay nhất để chạy trốn khỏi thực tại. Thời gian khủng hoảng chính là lúc em lao đầu vào viết fic như điên. Tuy nhiên hiện giờ thì em không đam mê nó bằng vẽ vời, làm thơ hay đọc sách. Theo lời chị khuyên, em sẽ đọc Red Castle hay thậm chí là Jenny Ghechat nữa (lời mẹ chị nói quả là hấp dẫn).
Lại nói về Rừng Nauy. Em không nghĩ họ hoàn toàn là những con người yếu đuối và ủy mị. Như Midori- nhân vật em thik- cô ấy thực sự rất mạnh mẽ, vẫn lạc quan yêu đời và truyền cảm giác đó cho những người xung quanh kể cả khi cô ở vào hoàn cảnh khó khăn nhất. Cô cũng giống chị, phải tự lập từ lúc còn rất, rất bé. Ngược lại, những điều đó k có ở Naoko, nên em k thik Naoko cho lắm. Chỉ là k thik thôi, chứ em k ghét bỏ hoặc là chê trách gì cô ấy cả, bởi nếu rơi vào hoàn cảnh đó thì chắc gì em đã làm được hơn?
Mà chị giống em ở điểm ghét những tác phẩm cho teen bây giờ ( k những của Vn mà cả ở TQ). Những tác giả như Hồng Sakura, Gào, Minh Hiểu Khê... Thật chẳng có tẹo hay ho nào, nhạt nhẽo kinh khủng. (Nếu nhìn tổng thể thì mức độ nhạt nhẽo của nó kém fanfic của em mấy tí đâu =)) ). Tác phẩm em thik nhất của VN là "Thân phận của tình yêu" - Bảo Ninh, hay còn có tên khác là nỗi buồn chiến tranh. Đó là tác phẩm mà lính Mỹ sau khi kết thúc chiến tranh Vn thường chuyền tay nhau đọc- để hiểu về chiến tranh Vn 1 cách rõ nhất. Ngoài ra, em cũng thik đọc văn của Kim Lân nữa.
(Một mở ngoặc nho nhỏ, cuối cùng đấy... Đó là chị có thể nhẹ nhàng hơn với Nhoc loc choc được không? Nói như vậy dễ gây kích thích không hay, vả lại chắc gì em ấy đã có thể tiếp thu ngay được.
Em thấy nhận thức của Nhoc loc choc phụ thuộc nhiều về tuổi tác. CHị thử gặp em 1 năm trước xem, chị sẽ thấy em là 1 đứa vớ vẩn như thế nào.)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng


Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 21
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Thu Jun 30, 2011 3:16 pm

Trả lời cho chị Kincos:
@Chị Kincos:
Trích dẫn :
Ậy dào! Chị thấy truyện nào cũng nâng tầm nhân vật chính lên hàng supper hết cả! Luffy-kun (trong One Piece) bị đánh sống đánh chết trăm lần vẫn có thể đứng dậy hiên ngang kiên cường đấy thôi?qj qj qj
One Piece với Red River là 2 truyện với thể loại khác hẳn nhau mà, làm sao so sánh như thế được ạ? Nếu nói thế thì đưa Doraemon vào đây cũng hay đấy ^^~

Trích dẫn :
Huống chi ở đây, Chie sensei chủ yếu muốn nhấn mạnh rằng Yuuri không vô dụng và chưa từng đặt mình vào tình huống làm mình trở nên vô dụng với mọi người thôi. Không kể đến việc có ích hay không, mà là để sự tồn tại của mình không vô ích và để mọi người cần mình hơn.aq aq Với lại, tình huống truyện cũng khác.
Nếu Carol ở đây đóng góp kiến thức, tài năng (chắc là có?) của mình trong đại sự, thì cũng vì mục đích cao cả là quốc gia phồn thịnh, dân chúng ấm no, a bê xê,...
Còn Yuuri lại bị đặt trong tình huống không tranh đấu thì phải chết ( yên phận mà Nakia không bắt về tế mới là lạ), và có đấu tranh thì mới có đủ quyền danh chính ngôn thuận ở cạnh Kai (hay Kail gì ấy).
Kiểu như, Yuuri không có đầu óc sách vở thì phải sử dụng kiến thức chiến trường. Còn Carol thì mang danh sinh viên, nên có thể bàn chuyện đại sự, kinh tế,phát triển nước nhà (?). Cái nào cũng mang tính đóng góp cả mà em! Smileaq

Đúng là Yuuri đóng góp rất nhiều cho đất nước, em đâu hề phản đối gì? Em chỉ nói rằng cô ấy lạ khi học hỏi quá nhanh mà thôi. Đó không phải là một ưu ái hơi kì cục của bà tác giả sao?

Trích dẫn :
Ờ! Mà Carol cũng có trò múa-ba-lê khiến nhiều anh mê mẩn đó à! Em chưa coi a?
Btw, chị cũng không hứng thú với Yuuri. Cả NHAC lẫn DSHB, chị đam mê nhân vật phản diện hơn. Mà đừng có hiểu lầm là truyện nào chị cũng mê vai ác nha! Tâm hồn luôn hướng đến cái thiện mà!
À, nếu như em không nhầm thì Carol nhớ lại điệu múa học từ bé, và đem ra thực hành lại. Có điều, ta không thể so sánh những tên thô lỗ lang sói k biết vũ nữ là gì ấy với các bậc trọng thần trong Red River. Với cả, ta đâu thể dừng từ "mê mẩn" cho họ. Họ chỉ ngạc nhiên thôi (bởi Carol xinh đẹp hay điệu múa lạ lùng mà thời cổ đại k có chẳng hạn), chứ k có chết đứng cứng cựa như các bậc đại thần đáng mến kia.


Trích dẫn :
Ừ! Có war thì lỗi thuộc về tất cả. Nếu Menfuisu không quá yêu vợ, nếu dân Ai Cập không Thần Thánh hóa cô, nếu nước kia không nổi lòng tham....
Chiến tranh là điều tất yếu của thế giới. Đừng nói đến quá khứ, hiện tại cũng còn có mà...
[...]
Vấn đề là, chủ quan, khách quan, nhìn theo hướng nào cũng không thể chối tội việc Carol góp một phần lớn vào tranh chiến này. Mà chiến tranh diễn ra trong tình thế phe nào cũng lỗ! =''= aa aa
Tranh đấu để giành phần thắng về phe mình, chị thấy nó trẻ con lắm. Tranh đấu giành quyền lợi chững chạc hơn. Nhưng dậy binh bắt Carol về có lợi gì? Lợi ở chỗ một trong hai anh quân vương có quyền lăn xả với chị mỗi đêm à? ql

Dậy binh bắt Carol về, lí do của Memphis từng người đều có rõ ràng - đã nêu rõ trong truyện. Sao chị nghĩ đi đâu thế = ="
Mà em cũng đã không ít lần công nhận rằng Carol có nhiều tội. Nhưng xét cho cùng thì trong chuyện war này thì cô hoàn toàn bị động. Bị động hơn nhiều so với Memphis, Izmir, Garashu hay thậm chí là Isis.
Ta cùng lật lại những nguyên nhân sâu xa của chiến tranh có liên quan đến Carol ở những trang truyện sau đây, để mọi người cùng thấy trách nhiệm của Carol lớn đến đâu (để bị xỉ vả không tiếc lời)
~ Chiến tranh Ai Cập vs Asiria: xin lược bỏ vì trong cuộc chiến này thì Carol hoàn toàn bị động (hay nói cách khác là bị động 100%)
~ Chiến tranh Ai Cập vs Babylon: ta không tính đến cuộc chiến lớn khi Carol ở thế kỉ 21 nhé. Chỉ đem ra đây vụ xô xát giữa 2 cánh quân khi Carol vừa chạy thoát khỏi tháp Babel (ít ra nó có làm nhiều binh sĩ thiệt mạng mà)





~ Chiến tranh Ai Cập, Minoa vs Hitaito:




Có ai mà ngờ được hai mẹ con bà thái hậu và Carol vốn là chỗ thân tình như bạn bè quen đã lâu, lại chịu nặng ơn của cô- mà giở trò này đâu. Tính chất bất ngờ của nó chắc là hơn việc một cô thị nữ thân tín cầm dao đi giết vua (ví dụ mang tính chất tượng trưng).



Trích dẫn :
Hình như cô ấy bị ghét bởi cái mặt tốt ấy và antifan ghét vì quá-để-ý mặt tốt chuyên lăn xả, bất kể người được cứu là ai thì phải? qh
Không ai phủ nhận tính cách đó là không tốt. Nó đúng đạo lý, nó cần noi theo, nhưng nó không tạo cho ta cảm giác thực. Ở con người cô thiếu hẳn phần nội tâm dằn xé.
Mà cũng có thể, các anfi fan Car ghét cô vì ghen tị, không được như cô chăng? aa *just kidding*

Về việc chuyện lăn xả cứu ng thì chị xem lại ở đây:
Trích dẫn :

Người Ai Cập suy tôn Carol như thánh thần không phải chỉ vì cô thiện. (Ai chưa đồng ý xin xem lại tập 2, 3, 4, 5, 6, 15, 23,…) Nét thiện của Carol xuất hiện nhiều, chẳng qua cũng chỉ là có cơ hội bộc lộ. Nào ta cùng xét đến vấn đề cô lo cho kẻ thù nhé. Như Kafura ở tập 36 chẳng hạn. Cô ta bị Isis bắn tên trúng, rồi Carol đã muốn chăm sóc vết thương cho cô ta, phải không nào? Giải thích cho chuyện này đó là việc Carol hiểu lầm tình cảm của Memphis. Xuất phát từ lòng mong muốn Memphis được hạnh phúc, dĩ nhiên cô không muốn anh phải lo lắng khi… nhìn thấy Kafura bị thương. Đây không phải là giả tạo hoặc thánh thiện quá mức đâu ạ, bởi những kẻ thất tình thì tớ gặp nhiều ngoài đời rồi. Tâm lý này cũng là tâm lý chung thôi. Lần thứ hai nữa mà Carol chăm sóc cho kẻ thù đó là băng bó vết thương cho Izmir. Nhưng, liệu ta có thể gọi Izmir là “kẻ thù” của Carol không khi anh đã nhiều lần cứu mạng cô, hơn nữa lại yêu cô say đắm không thua gì Memphis? Ở vị trí Carol, họa có điên mới bỏ mặc anh ta đau đớn một chỗ.
Để cho thuyết phục hơn, tớ sẽ phân tích thêm một vài điểm “thiện” dễ gây hiểu lầm của Carol. Những điểm này sẽ được lựa chọn ngẫu nhiên (nghĩ đến cái gì trước thì viết).

Và ý kiến của chị về việc Carol thiếu hẳn phần giằng xé nôi tâm, thì em nghĩ rằng nó không được đúng cho lắm. (Vốn việc thể hiện nội tâm trực tiếp đã không xuất hiện nhiều ở ONM). Carol rất nhiều lần hoang mang xem lựa chọn của mình có đúng k (việc tin tưởng Garashu, chữa bệnh cho Minos, mổ vết thương cho Izmir... Còn rất nhiều lần nữa)


Trích dẫn :
Chị không bảo là vì Carol đòi vào tháp mà có nạn. Cái chính là thái độ cô khi làm đại sứ kìa.
Hơn nữa, đừng bảo rằng cô chưa từng ngờ ngợ Garashu không phải người tốt !
Cô ta có nghi ngờ, rồi dẹp phức cái nghi ngờ đó qua một bên chỉ vì vài hành động "Lady first".
aa
Có phải là con nít, được cho quà cái là hiển nhiên cho rằng:"Ông chú đó tốt bụng!" đâu?=’’=
Có thể, cô sẽ có ý nghĩ thế này: "Dù sao đó cũng là người sẽ làm chồng Asisu!"
Nhưng, nghĩ để cố-gắng-nhìn-theo-hướng-tốt. Chứ đâu phải nghĩ rồi dẹp quách sự cảnh giác dễ dàng? ab
Huống chi đâu phải Carol chưa từng kinh qua qua kiếp nạn bởi sự lừa lọc?

Carol đã dẹp mọi nghi ngờ, không phải là vì "được cho quà", mà là vì cô tin tưởng ở Memphis. Một hoàng đế tài ba như anh ấy (và từng bị Angon lừa một vố còn đau đớn hơn)vẫn suy nghĩ thoáng về vấn đề này kia mà.







Về ý kiến chủ quan của em, cuộc sống của họ có quá nhiều xáo động, kể cả do bản thân lẫn ngoại cảnh, đụng phải quá nhiều dối trá lọc lừa. Kể cả thời bây giờ, người ta vẫn như thế, từ việc em hay là nạn nhân của những vố lừa hay ho ở lớp hay là những người đứng đầu đất nước. Cuộc đời của Carol, Memphis, Isis như đồ thị hình sin lên xuống vậy thôi, chứ Ai Cập nói chung thì là yên ổn. Chiến tranh có xảy ra, nhưng cuộc chiến dài nhất chỉ kéo dài trong chưa đến một tháng (Ai Cập vs Babylon).


Trích dẫn :
Đành rằng, dù có cảnh giác hay không, tai nạn vẫn sẽ xảy ra, vẫn phải xảy ra. Truyện tranh mà không có rắc rối, êm đềm trướng rủ màn che thì tự làm, tự đọc cho rồi. Nhưng không phải vì thế mà không cần có đức tính đó. Cô hãy cứ ngây thơ, hãy cứ cả tin đi! Nhưng hãy có chừng mực, giới hạn có-thể-chấp-nhận được! Đừng để bị đổ lên đầu trách nhiệm cái họa mình đang mang.

Ít ra, em không đổ lên đầu Carol tất cả nguyên nhân của cái họa ấy đâu (còn chị thì em không có quyền can thiệp). Đơn giản vì em đã chứng minh cô không ngây thơ, không cả tin đến mức nhiều người vẫn hiểu lầm.


Trích dẫn :
Ừ thì mà là...Cái gì cũng có nguyên nhân. Rồi bạn liệt kê ra, lần một vì lý do x, lần hai tại do y, lần n cũng bởi z,...Dù có giết người thì phạm nhân cũng tóm được lý do: "Không kiềm chế" được mà?
Cái quan trọng là, chị chàng tự lực cánh sinh đi về hay cuối cùng kết thúc trong việc nằm trong vòng tay Menfuisu và binh đoàn Ai Cập, được cờ lọng rước về tận nhà?

Lý do của phạm nhân mà chị trích dẫn là lí do cùn. Bởi vì sao? Kiềm chế được hay không là do ở bản thân. Còn Carol thì bị động.
Lại nhắc lại về những lầm lâm nạn của Carol:
~ Ở Asiria: cô góp công lớn vào việc phá thành và đưa binh đoàn Ai Cập trở về. Nếu không "tự lực cánh sinh" chắc Memphis và đoàn quân Ai cập cũng thiệt mạng trên đất Asiria từ lâu.
~ Ở Babylon: cô cũng tự mình bày mưu phá tháp. Chuyện Memphis đi đón có chăng cũng chỉ là thêm thắt vào cho chuyến đi nhanh chóng hơn, chứ lúc đó Carol cũng đã được trả ơn với đầy đủ lương thực và sắp về đến biên giới rồi.
~ Ở Minoa: cô không thể làm gì khác ngoài việc chạy trốn, bởi trước đó vài phút cũng mới được giải bùa mê.

Trích dẫn :
Khi bị họa, hãy tự tin rằng: không sao, mình đã cố gắng, nhưng vì khong may. Chứ đừng để độc giả lấn cấn kiểu: "Giá má khi xưa cô ta đừng..", "Liệu lúc ấy cô ta không.... thì sẽ có chuyện đó không?"

Em cho rằng Carol có cố gắng, cố gắng rất nhiều. Và đúng là cô không may thật kia mà?

Trích dẫn :
Còn cái trò dậm chân, xui mồm, dại miệng, khoái cảm giác mạnh (mạo hiểm đi chơi rồi bị bắt), có thể em cho rằng đó là tính cách teen, ngây thơ, hồn nhiên,…
Ừ thì không ai cấm Carol hồn nhiên. Nhưng làm ơn đừng càng ngày càng hồn nhiên. Tại sao cái thưở 17 chưa chồng cô lại chững chạc hơn bây giờ? Hay tình yêu đã làm cô trẻ con hóa? ab
Hơn nữa, từng trải qua giông bão, đau khổ, đã làm vợ và đã từng làm mẹ, từng vì tình mà ngất liệm đến mức tế đàn hà rầm. Chị tin, chắc sau đợt ấy cô sẽ lớn hơn. Ấy thế mà chỉ chuốc toàn thất vọng! =’’=
Em nghĩ ta khó mà có thể biết được rằng Carol có "lớn hơn" hay không, nếu chỉ dựa vào vài biểu hiện như thế. Như em ngày xưa, cả ngày lầm lì không nói câu nào, đi đâu cũng được nhận xét: "con bé này ăn nói già trước tuổi". Còn bây giờ, em lại nhắng nhít điên rồ cả ngày.
Với lại, em cũng không nhận thấy một biểu hiện nào để ta có thể so sánh thuở 17 chưa chồng của Carol với thời gian sau này.

Trích dẫn :
Thêm cái miệng mang họa nữa. Ai cần cô vừa liêm diêm, vừa khóc thương nói : "Kinh đô A sau này sẽ sập. Kinh thành B mai mốt sẽ đổi chủ!”. Định làm Vanga đấy à? Đừng bảo cô không biết cái miệng nói hớ một chút là sử sách sẽ thay đổi.as
Mà chả có Vương tử nào không điên người lên khi bị trù sập thành đâu. Về sau mà có war cũng chẳng ai bất ngờ!

Em đã bàn đến chuyện này một lần rồi:
Trích dẫn :
Về vụ thái tử Ấn Độ, em có xem mấy tập này nhưng em khôg hiểu tiếng Trung nên chẳng dám nói gì nhiều. Nhìn tranh thì nét mặt cũng không đến mức quá ngạc nhiên. Có thể em sai, hoặc có thể hoàng tử chưa bao giờ nhìn thấy một hoàng phi nào như vậy (lí do khác biệt của Carol với các bậc nữ hoàng khác em đã nói rồi). Em không rõ tín ngưỡng, lễ nghi của Ấn Độ thời đó, vì lúc này, Ấn Độ chỉ là gồm những tiểu quốc nhỏ bé đến mức rất ít được nhắc đến trong sách sử bây giờ. Có thể các sứ giả nước khác cũng cùng ý nghĩ, nhưng họ không được khắc họa suy nghĩ vì là nhân vật đứng sau cả nhân vật phụ. Vì vấn đề này còn nhiều điều mập mờ nên có lẽ em cần tìm hiểu thêm nữa.

Còn nếu chị muốn đọc rõ hơn về những ý kiến sau đó giữa em và chị Jane Diamond thì ở đây ạ: http://fc-onm.forum-viet.net/t731p15-topic

Trích dẫn :

Đồng ý ở câu này.
Nhưng ở đây, không phải tụi mình hình tượng hóa, Mà dân Ai Cập, hay đúng hơn là tác giả hình tượng hóa nó quá tay, thành ra có chút kệch cỡm!as
Mà, theo kiến thức hạn hẹp của chị, hình như:
+ Truyền thuyết: nhằm giải thích các hiện tượng tự nhiên theo góc nhìn Thần thánh hóa, đề cao sức mạnh con người đối với tự nhiên, hoặc nhân phẩm con người.
+Sử thi: hình tượng hóa một nhân vật anh hùng trong lịch sử, nhằm ngợi ca đức tính con người.
+Tạo hình nhân vật trong Văn học hiện đại/ cổ điển:
*Xấu: phản ánh xã hội đương thời, phê phán lối sống a bê xê,….
*Tốt:vẽ nên phẩm chất đẹp, kêu gọi mọi người đi theo…. (mà chắc ý em là nhân vật tốt này hen)!
Tóm lại, vòng qua vòng lại, 3 dạng này đi đến hồi kết khác nhau dư lào?

Truyền thuyết là thần thánh hóa. Sử thi cũng thần thánh hóa nhưng ở mức độ thấp hơn. Ở truyền thuyết và sử thi, chị và em sẽ thấy những người như kiểu từ trên trời rớt xuống, tài năng vô song, không có khiếm khuyết (hoặc nếu có thì rất ít).
Mà tại sao chị lại phân loại truyền thuyết với sử thi nằm ngoài văn học thế (có cũng là văn học mà)?
Thứ em muốn nói đến là văn học hiện đại. Trong văn học hiện đại, nhân vật thể hiện tính người rõ nhất. Còn định nghĩa của chị đang nói về văn học trung đại (văn học cận đại và hiện đại cũng có một phần). Có một thứ chỉ mầm mống ở văn học cận đại rồi phát triển ở văn học hiện đại đó là cách nhìn hiểu người, hiểu đời, rằng không ai là hoàn hảo tốt đẹp 100%, rằng những người ban đầu nhìn vào tưởng là người xấu nhưng thật ra không hẳn là thế.
Em nói hơi lạc đề một chút, đó là em thik thần thoại Hi Lạp nhất, bởi vì con người trong thần thoại Hi Lạp xây dựng thật hơn hẳn so với những câu chuyện thần thoại, sử thi khác.


Được sửa bởi FanMen ngày Thu Jun 30, 2011 3:37 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng


Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 21
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Thu Jun 30, 2011 3:35 pm

@Chị Flying:
Em định trả lời cho chị như đã hứa, nhưng nhìn lại thì hình như tất cả những vấn đề ở bài viết đó đều đã được giải quyết rồi.

Lý do bài này em trả lời sau bài trả lời cho chị Kincos, bởi vì bài chị Kincos có nhiều vấn đề cần giải quyết hơn, và bài viết của hai chị cũng xêm xêm như nhau, nên chị đọc lại bài viết em trả lời cho chị Kincos cũng được đấy.

Câu hỏi cuối: chị thấy mấy bài viết của em khó chịu thật à zx
Có phải là em nói ngang hay cãi cùn quá không? (Đôi khi ng ta nói ngang mà k biết đấy) ar
Em đang mất ngủ vì chuyện chị đang chuyển sang anti Carol av . Chứng tỏ khả năng nói năng của em quá kém (tự ti luôn)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou
flyingdance
Nông dân
Nông dân


Tổng số bài gửi : 135
EGP : 14
Join date : 16/06/2011
Đến từ : bầu trời xanh mùa hè

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Fri Jul 01, 2011 6:21 pm

FM à, quả thật chị rất ngại đọc bài dài những lần chị trả lời e dài dài là chị dũng cảm lắm đó
về phần trả lời e thì các bạn Jane và Kincos đã làm rất tốt rồi, và chị đồng ý với ý kiến trên nên ko nhắc lại nữa nhé.

à đâ

Trích dẫn :
~ Ở Asiria: cô góp công lớn vào việc phá thành và
đưa binh đoàn Ai Cập trở về. Nếu không "tự lực cánh sinh" chắc Memphis
và đoàn quân Ai cập cũng thiệt mạng trên đất Asiria từ lâu.
~ Ở
Babylon: cô cũng tự mình bày mưu phá tháp. Chuyện Memphis đi đón có
chăng cũng chỉ là thêm thắt vào cho chuyến đi nhanh chóng hơn, chứ lúc
đó Carol cũng đã được trả ơn với đầy đủ lương thực và sắp về đến biên
giới rồi.
~ Ở Minoa: cô không thể làm gì khác ngoài việc chạy trốn, bởi trước đó vài phút cũng mới được giải bùa mê.


thêm 1 lí do để ghét Carol, từ bây giờ sẽ gọi là Carol sao chổi, carol phá hoại
ây dà, đã ghét thì thế nào cũng ghét, thật phiền quá đi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
MyCat
Nông dân
Nông dân


Tổng số bài gửi : 125
EGP : 6
Join date : 01/06/2011
Đến từ : Present

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Fri Jul 01, 2011 9:24 pm

@ Flyingdance :
Trích dẫn :
thêm 1 lí do để ghét Carol, từ bây giờ sẽ gọi là Carol sao chổi, carol phá hoại
ây dà, đã ghét thì thế nào cũng ghét, thật phiền quá đi
rt rt
Tớ k thực sự anti carol nhưg... hình như ghét chị Nin cũng vui đấy nhỉ ui
Còn nữa tớ cũng mong mọi ngừi viết ngắn ngắn chút, bởi bài dài wá đôi khi lại bị lủng củng trog "hệ thốg lý luận" ý nhỉ. sd Mà tớ cũng ngại ngồi đọc n~ bài như vầy lém cơ yuy
--Dạo này tớ hơi bận nên ít đóng góp cho 4r mình dc, các pác thôg cảm nha qe
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://asfc.forum-viet.com
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Ouke no monshou, đâu là sự thật?   Today at 11:27 am

Về Đầu Trang Go down
 
Ouke no monshou, đâu là sự thật?
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [KHR + Ouke no monshou] Mafia từ...3000 năm trước
» Chap 83: Cái gì!? Thật sao!?

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ouke No Monshou FanClub :: THƯ VIỆN THIỀN SƯ RABANNA :: Thảo luận-
Chuyển đến