Ouke No Monshou FanClub
Chào mừng các bạn đã đến với diễn đàn FC Nữ Hoàng Ai Cập!
Bạn nên đăng ký tài khoản để sử dụng diễn đàn một cách tốt nhất. Việc đăng ký là hoàn toàn miễn phí.


TM: BQT

Ouke No Monshou FanClub

FC Nữ Hoàng Ai Cập
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpNhómĐăng kýĐăng Nhập
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
» Ouke no monshou~Japanese Raw
by carrot2512 Yesterday at 1:41 am

» Princess_Công chúa xứ hoa
by hakhanhpham Tue Sep 19, 2017 6:26 pm

» Ai la hoa hau manga
by Carol-The Nile girl Sat Dec 24, 2016 1:50 pm

» bộ manga nào làm bạn ngẩn ngơ lên mây???
by hakhanhpham Fri Sep 23, 2016 6:05 pm

» Carol và Isis- Bạn thích ai hơn??
by hakhanhpham Fri Sep 23, 2016 5:46 pm

» ONM bản trans trực tiếp từ tiếng Nhật sang tiếng Việt
by memehehe Sat Aug 06, 2016 7:15 pm

» Dù là FAN hay ANTIFAN Carol, tôi muốn tất cả các bạn đọc bài viết này
by hakhanhpham Tue Jul 26, 2016 9:35 pm

» Nếu NHAC được dựng thành phim, nữ diễn viên nào sẽ đảm nhận vai Carol?
by hakhanhpham Wed Jul 20, 2016 6:50 pm

» tranh mới của sul :") bé tập tô màu =))
by NINI123456 Wed Jul 20, 2016 3:53 pm

» Trò chơi mới cho 4rum mình: trả lời câu hỏi( em cũng chả biết gọi nó ntn nữa)
by nhi anh Sat Jul 09, 2016 8:08 am

Top posters
Daisy_lady (2335)
 
Phương Phương (1819)
 
tiểu tuyết (1564)
 
chocolate_iumen (1311)
 
Sam XI (1293)
 
Tịch Luân (1210)
 
sUl_chan (1105)
 
pearlchau19 (761)
 
menfuisu (743)
 
Latika Spears (706)
 
Thống Kê
Hiện có 3 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 3 Khách viếng thăm :: 1 Bot

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 172 người, vào ngày Tue Nov 10, 2015 3:52 pm
Most active topics
Hình anime Atemu và Anzu trong bộ YugiOh (vua trò chơi)
[Game Big Show] Nhìn hình đoán chữ
Phần kết truyện Nữ hoàng Ai Cập [fanfic VI]
Tìm kiếm nạn nhân. Mọi người vào vote nào!!!!!!!!!!!
Hình anime Atemu ( Yami no Yugi ) và Anzu trong bộ YugiOh (vua trò chơi) phần 2
Pháp trường xử trảm. Nạn nhân sushi( từ 30/10 đến 6/11)
Tổng hợp hình ảnh Carol trong truyện tranh
Câu chiện 3 chữ
Trò chơi mới cho 4rum mình: trả lời câu hỏi( em cũng chả biết gọi nó ntn nữa)
Nhật ký online...
September 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930 
CalendarCalendar

Share | 
 

 Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next
Tác giảThông điệp
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng
avatar

Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 22
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Sun Jun 03, 2012 7:39 pm

First topic message reminder :

Fanfic Ouke No Monshou
Nữ hoàng Ai Cập



Tittle: Rừng xanh trong mắt lạnh
Author: Phương Phương
[Email: huephuong_hng@gmail.com]
Công cụ kích thích cảm xúc: Lord_of_ghosts]

Status: Đang tiến hành...
Pairings: Memphis - Isis ============ Memphis - Carol
Category: Long-fic, Historical, Comedy, Tragedy, Romance, Mystery, Spiritual.
Summary: "Chỉ cần em tin thôi, ta sẽ giết chết Định Mệnh và mang em đi."

Fic này không dựa trên nội dung của truyện Ouke no monshou. Cốt truyện được viết lại hoàn toàn mới. Chỉ giữ nguyên tên nhân vật, tính cách của họ; và lấy bối cảnh Ai Cập 3000 năm trước mà thôi. Thế nên bạn đừng ngạc nhiên khi thấy Pharaoh thời đó là một cha xấu tính khó coi, hay Memphis và Ishmin lại là những chàng trai trẻ sống đâu đó tận trong rừng nhé.

Warnings:
Không dành cho những người như sau:
-Là nô lệ của bốn chữ "chung thủy trọn đời".
-Không chịu đựng được cảnh idol bị hành hạ, hay biến thành những thể loại bệnh hoạn và quái dị nhằm mục đích gây cười.
-Giận dữ khi cái kết nằm ngoài mong đợi.
-Dưới 15 tuổi (nhắc lại đấy, tuân thủ nghiêm ngặt nhé).
Nếu không chấp nhận những cảnh báo trên mà tiếp tục đọc, có gì không vừa ý tớ không chịu trách nhiệm, hê hê.

Truyện này chỉ được đăng trên FC Ouke no Monshou Việt Nam và Writer Sanctuary. Tớ đã đầu tư rất nhiều tâm huyết và cố gắng vào đây, nên xin hãy tôn trọng. Nếu muốn mang truyện này ra khỏi diễn đàn, mong bạn hỏi trước ý kiến của tớ và nhớ ghi rõ nguồn.



Để đọc truyện một cách dễ dàng nhất:
1. Click vào đây: http://fc-onm.forum-viet.net/t1154-topic#28705
2. Dựa theo tên từng phần, ấn SPOILER.






Dưới ánh trăng lạnh hắt qua cửa sổ, dường như em đang sáng lên. Mái tóc đổ xõa như dòng sông bạc chảy qua bờ vai gầy. Bộ đồ trên người em mang một thứ màu trắng quá đỗi mong manh, đến nỗi có thể làm người ta mệt mỏi rã rời và mi mắt chực sụp xuống.
Áo cưới của em đấy.
Tôi hỏi em sao không thêu lên đó, như em đã từng làm cho chiếc áo của tôi. Hỏi bằng thứ giọng nhạt thếch và lờ đờ, như thể tôi đang bị nhấn chìm vào quang cảnh đó.
'Màu trắng là hoàn hảo nhất. Chàng không thấy thế sao?'
Tôi nói rằng không. Tôi muốn nhìn thấy những bông hoa xinh đẹp em thêu.
Không nhìn rõ mặt em, nhưng tôi biết rằng em bắt đầu khóc. Thút thít.
'Những thứ như thế...' Em nói 'Thì chẳng ai có thể đánh giá nó cả.'




Được sửa bởi Phương Phương ngày Mon Dec 26, 2016 10:24 pm; sửa lần 19.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou

Tác giảThông điệp
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng
avatar

Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 22
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Mon Jul 09, 2012 3:07 pm

(Phù! Kiếm được đủ thứ tư liệu cho mấy phần này cũng làm kiến thức lịch sử của mình tăng lên mấy bậc.)
Thật khó tưởng tượng khi Ishmin và Memphis thành bạn thân qh . Tớ đã suy nghĩ rất nhiều xem liệu họ có thể trò chuyện với nhau bằng cách nào? Hay cũng như cách mà những cặp bạn thân khác trò chuyện? aj (Tức là kiểu super Chợ Búa). Dẫu sao đi nữa, cũng không bao giờ tớ viết họ thành kiểu bạn cùng nhau thưởng nguyệt ngâm thơ, chiêm nghiệm sự đời. Nghe như hâm ấy.
Mọi người bật bài này lên nghe nhóe! df (Mỗi lần nghe nó, mình đều mót có n.y, chả hiểu sao?)






PHẦN 4: NÀNG LÀ NÔ LỆ CỦA TA



'Cậu đừng tưởng qua mặt tôi mà dễ. Xem ra cậu đã săn được một con thú kì lạ'- Ishmin nhặt lên một sợi tóc vàng dài còn vương trên đệm. Trên gương mặt hắn xuất hiện nụ cười nửa miệng thường thấy. Nếu hắn là kẻ khác thì giờ đã nằm đo đất, trả giá cho cái thái độ đó. Nhưng mà Ishmin là Ishmin. Tôi lắc đầu, cười chịu thua và gọi Carol ra.

Ishmin có vẻ bàng hoàng trước em. Tôi nhận thấy đôi lông mày hắn nhướng lên và mắt mở to hơn khoảng một phần triệu đốt ngón tay.

Tôi còn nhớ em lúc đó đang mặc một bộ đồ dệt bằng vải bông tôi mua được từ trong làng cho em vài hôm trước. Mái tóc vàng vắt ra đằng sau, buộc bằng sợi cỏ, chân đi đất. Em im lặng nhìn thẳng vào Ishmin không chút ngại ngần, như thách thức ánh mắt mà em cho là khiếm nhã của hắn. Hắn luôn khiếm nhã một cách hết sức lịch sự.

Ishmin chuyển hướng nhìn sang phía tôi. 'Một món đáng tiền!' Hắn gật gù bình phẩm. Dù thật khó để nhận ra, tôi vẫn có thể thấy trong đôi mắt màu thép luôn lạnh lẽo của hắn dường như đang thấp thoáng sáng lên một nỗi tò mò đầy hào hứng. Hắn đã bắt đầu thích em rồi đây.

'Dù cho cậu có là một gã lãnh đạm chết tiệt nhất'- tôi bật cười to lên 'Thì hình như cậu vẫn hám của lạ đời. Ngon đấy chứ hả?'

Hắn chớp mắt thay cho cái gật đầu. Một gã khó tính như Ishmin, đã duyệt thì mọi thứ tất phải ổn. Tôi hài lòng, sai em đem vò rượu lại. Tôi không thèm để ý đến nét buồn bực trên gương mặt em một chút nào sau những lời nhận xét đùa cợt rất quá quắt đó, mà chỉ mải ngắm nhìn mái tóc vàng vắt hờ ra sau vai như một dòng suối nhỏ lấp lánh. Tôi tưởng tượng xem nếu Isis cũng có một mái tóc vàng như vậy, trông nàng sẽ thế nào.

Em lôi vò rượu từ trong góc nhà ra, bưng đến chỗ chúng tôi. Vẫn tư thế ấy, đầu ngẩng cao và mắt nhìn thẳng vào tôi không hề e sợ, cho dù đang miễn cưỡng khuôn mình dưới mệnh lệnh. Rót rượu từ chiếc vò nặng trĩu vào hai chiếc cốc gốm đặt trên mép bàn, em phải cố gắng lắm mới không để sánh ra ngoài.

‘Bọn lái buôn Asiria đây mà.' Ishmin nhún vai, nói với tôi. Hẳn là hắn đã nhìn thấy vết sẹo trên tay em. 'Cậu đã giở trò chiếm đoạt mờ ám phải không? Cậu thì... tôi biết, chẳng đời nào đủ tiền để sắm món xa xỉ như kiểu nô lệ hầu hạ. Một cô ả xinh đẹp thế này kia đấy. Cô ta đã cho cậu vui vẻ thế nào rồi ?’

'À, tuyệt vời! Cô ta hết sức hoang dại.'

'Hừ, xung quanh cậu lúc nào cũng toàn một đám bò cái hứng tình.' Hắn không ngăn nổi tiếng cười kéo dài về phía cuối câu.

Đáy vò rượu va xuống bàn một tiếng khô khốc khiến tôi quay ra nhìn em. Chân mày nhíu lại, em bất động vài giây, rồi ngay sau đó lại tiếp tục công việc của mình một cách gần như bình thản.

Những điều đó không qua được mắt Ishmin. Hắn nhìn em đang tiến lại gần với hai ly rượu trên tay như thể nhìn một kẻ thấp hèn vừa phạm tội. Thường thì hắn luôn khéo léo và đúng mực trong mọi chuyện, có thể đùa cợt những lúc đáng đùa cợt, nho nhã những lúc cần nho nhã; nhưng mà hắn chưa biết rằng em là một nô lệ khác hẳn với nô lệ khác, lại chưa được dạy bảo tử tế. Dù em không thể hiện ra ngoài nhưng tôi biết em đang cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm, và ngờ ngợ đoán rằng em có thể phản ứng gì đó với hắn.

Em tới trước mặt chúng tôi và đưa cho tôi ly rượu như thường lệ. Mặt em không chút biểu cảm. Quay sang Ishmin, em chằm chằm nhìn hắn thách thức, chiếc cốc trên tay nghiêng đi. Rượu đổ cả xuống đất, ngay dưới chân hắn. Chất nước màu tím vấy lên bộ đồ trắng hắn đang mặc.

Ishmin, gương mặt lạnh tanh và ánh mắt nhuốm màu tàn nhẫn chiếu thẳng vào em. Những lúc sự việc trở nên nghiêm trọng, hắn có thể làm người ta cảm thấy bị ám ảnh với ánh nhìn trống rỗng của mình. Em đứng im tại chỗ giây lát, rồi đặt ly rượu lên bàn.

'Tôi không phải phục vụ anh. Anh chẳng là gì hết'. Em nói, chậm rãi và rành mạch.

Luca, nãy giờ vẫn đứng tựa bên cửa vào và im lặng như một 'con Mèo' thực thụ, chợt tới bên giật mạnh cánh tay em bằng một động tác hết sức thô bạo. Gã kề vào cổ em lưỡi dao đã tuốt trần.

'Nói để mi biết, đừng bao giờ xúc phạm chủ nhân! Mi chỉ là một con nô lệ thấp hèn!'

Con Mèo đang nằm bỗng bật dậy. Nó chồm đến bên Luca và sủa to mấy tiếng. Gã có vẻ chùn tay khi nhìn thấy vóc dáng đồ sộ và thái độ hung hăng của nó. Mèo rất dễ bị kích động kiểu này, nhất là khi có kẻ lạ mặt ầm ĩ trong nhà. Tôi đã định xem vào nhưng rồi lại ngồi im đấy, chỉ quát Mèo nằm xuống. Xem Ishmin giải quyết chuyện này thế nào. Hắn sẽ không làm xây xát ‘tài sản’ của tôi đâu. Hắn không phải người như thế.

Em không màng đến Luca, vẫn tiếp tục nhìn Ishmin trừng trừng và nói bằng giọng không chút sợ hãi.

'Đừng có ăn nói kiểu vô học như vậy, nếu anh còn muốn được tôn trọng! Anh dựa vào đâu mà xúc phạm tôi như vậy? Anh có quỳ xuống xin tôi tha thứ cũng không xứng đáng đâu. Nói cho anh biết! Tôi có giáo dục đàng hoàng, được ăn học tử tế! Cha tôi là tỉ phú. Có khối người đang chờ xếp hàng cầu hôn tôi đấy! Chẳng qua do không may mà vướng vào chuyện này! Như vậy đã đủ thấy nhân cách của anh còn thua cả một nô lệ! Đừng tưởng giương vây ra mà làm tôi sợ.’

Nếu trong trường hợp khác, tôi đã trừng phạt em tới bến vì thái độ đó. Nhưng không hiểu sao lúc này tôi muốn bật cười to lên bởi những từ ngữ em dành cho Ishmin. Chưa bao giờ tôi chứng kiến cảnh Ishmin bị hạ thấp đến thế.

‘Thôi nào, Luca. Thả cô ta ra đi.’ Hắn nói.

Luca làm theo, đôi mắt hằn học xét nét từng cử chỉ của em. Cách cư xử kiểu này của em, tôi thì thấy quen lắm; nhưng hẳn là Ishmin không thể ngờ được rằng một nô lệ còn có thể kiêu hãnh đến xấc xược như thế. Hắn nhìn em chằm chằm vẫn bằng gương mặt vô cảm đó.

Một tỉ năm sau, hắn quay sang nói với tôi ‘Cậu có một cô nàng lợi hại đấy. Với tính cách của cậu, thế nào cũng đã xảy ra khối chuyện đáng để kể ra.’

'Đừng có làm ngơ đi như thế!' Em tức giận kêu lên. 'Anh phải xin lỗi tôi vì những lời lẽ thiếu suy nghĩ đó!'

Ishmin vẫn làm như em chỉ là một bức tường vô hình trước mắt. Hắn tựa người vào vách tường và khoanh tay lại, tiếp lời : ‘Xem nào... Tôi biết là thỉnh thoảng cậu lại nảy ra những ý định hào hiệp có đôi chút điên rồ. Nhưng mà cậu đang dính vào một vụ gay go, biết không? Cô ta sẽ gây ra khối rắc rối cho cậu. Bọn lái buôn vẫn còn ở trong làng, và có vô khối kẻ sợ chết tình nguyện đánh hơi cho chúng. Chúng sẽ làm gì khi biết tin? Cậu tưởng mình có thể đối chọi lại với chúng à, những kẻ khát máu và man rợ nhất Asiria ấy? Cậu sẽ bị treo ngược người lên và chúng dùng rìu bổ dọc từ trên xuống. Tôi từng chứng kiến cái trò đó rồi. Rất ấn tượng.'

Tôi nhìn sang em và nhận ra em cũng đang nhìn tôi. Nét giận dữ đã biến mất trên gương mặt em, thay vào đó là nỗi bối rối. Môi run rẩy, em định nói gì đó với tôi, nhưng không cất nên lời.

'Rồi coi như cậu thoát được bọn dân buôn đi, nhưng còn dân làng nữa. Cậu tưởng họ sẽ chấp nhận cô ta sao? Một cô gái nước ngoài... Chắc cậu không quên được rằng trước kia họ đã từng xua đuổi cậu và ông Imphotep đến thế nào. Trưởng làng và bọn tay chân đến rờ gáy cậu. Bọn chúng đã luôn muốn có cơ hội làm thế. Sau đó sẽ là một loạt đủ thứ rắc rối kéo theo. Chúng muốn kiếm cớ hành xác cậu lắm.'

Không biết đáp lại thế nào, em lúng túng nhìn tôi như thể đang nhìn một chủ nợ. Bộ dạng của em làm tôi thấy buồn cười, muốn chờ xem em sẽ nói gì. Rồi đột nhiên em vội vàng bỏ ra ngoài. Con Mèo cũng bật dậy, ngúc ngắc đầu nhìn tôi rồi lại nhìn về phía cánh cửa mà em vừa đóng lại sau lưng. Cuối cùng, nó chạy theo sau chân em.
Tôi không biết chính xác điều em đang nghĩ, nhưng có vẻ Ishmin đã thành công nếu hắn muốn bắt em trả giá.

Khi căn nhà chỉ còn lại tôi, Ishmin và Luca người, tôi thở dài, nói với Ishmin:

'Cậu tàn nhẫn quá rồi đấy.'

Ishmin nhếch miệng cười đáp lại, nhưng mắt không cười.

'Cậu có thích cô ta không?'

'Cái gì?'

'Cậu có thích cô ta không?'

'Hừm... phải xem là thích theo nghĩa nào. Nhìn chung là tôi thích đàn bà.' Tôi ngửa đầu ra đằng sau cười lớn.

'Nhưng cậu đã không đối xử với cô ta như đối xử với đàn bà. Tôi nói có sai không?'


'Thôi nào, cậu thừa biết Carol không như bọn con gái trong làng.'

'Đặc biệt như kiểu da trắng, tóc vàng, mắt xanh, và cái thái độ cư xử như vừa rồi ấy hả?'

'Cũng một phần.'

'Tôi đã đi nhiều nơi chưa từng gặp ai giống cô ta. Ý tôi là giống về ngoại hình.' Hắn nói, những ngón tay thanh mảnh miết dọc sợi tóc vàng óng mà lúc nãy hắn nhặt được trên đệm. Hắn có vẻ đang suy nghĩ gì đó. Bất chợt, Ishmin ngồi thẳng người dậy và nhìn tôi với một nụ cười rất 'thành thật':

'Nếu khi nào cô ta làm cậu cảm thấy chán ngấy thì hãy để tôi lo phần còn lại.'

'Hahaha! Tôi biết ngay mà!' Tôi vỗ mạnh vào vai hắn. 'Cậu đã nói thế thì... được thôi. Nhưng mà, dù cô ả có là nô lệ đi chăng nữa thì cậu cũng không tài nào cưa cẩm nổi đâu.'

'Để xem.' Ishmin nói. Vẻ mặt hài lòng của hắn trông thực sự nguy hiểm. 'Cậu thất bại vì cậu kém cỏi thôi.'

'Nói để cậu biết, chỉ khi nào bị tôi chơi chán quẳng đi thì cô ả mới thèm ngó đến cậu.'

Tôi cười to lên, nốc cạn cốc rượu. Lúc ấy tôi nói vậy vì thực sự cho rằng mình sớm muộn cũng chán em. Tôi giữ em ở lại bên mình không hẳn là vì cảm thấy gắn bó, mà bởi em không còn chỗ nào khác để đi. Và quan trọng nhất, bản tính hiếu thắng của tôi muốn được nhìn thấy cảnh em quỳ xuống dưới chân, phục tùng tôi bằng cả lí trí lẫn thể xác như bao người phụ nữ khác trong làng.
Hầu như tất cả những gã trẻ tuổi đều như thế. Từ chối tất cả những gì đang trải ra trước mắt mời mọc mình, và mê muội theo đuổi đến cùng những thứ tưởng chừng xa vời. Đó là cả một niềm đam mê chinh phục, một thôi thúc mãnh liệt cháy bỏng được đạp lên trên tất cả những thử thách để dấn bước. Kể cả đối với ái tình. Những người đàn bà dễ dãi không gợi lên chút tình cảm đẹp đẽ nào nơi tôi. Còn em, em từ chối tôi, kích thích lòng kiêu hãnh của tôi. Vì lẽ đó, tôi quyết định sẽ không buông tha em, cho đến khi em chịu thua; dù tôi biết rằng thế nào tôi cũng sẽ lại chán ngán mà ruồng bỏ em khi đã đạt được mục đích. Dù là với em hay với bất kì người phụ nữ nào đi chăng nữa, đều vậy cả thôi. Chỉ trừ Isis. Nàng là ngoại lệ duy nhất. Ai cũng vậy, một khi đã yêu ai thực sự thì anh luôn có một niềm tin chắc chắn rằng sẽ bám dính lấy cô ả đến hết đời.

Tôi kể với Ishmin cái cách mà tôi đã gặp Isis, kể hết mọi chuyện, chỉ trừ việc tôi định đến Thebes và quyết tâm chinh phục nàng. Chưa đến lúc hắn nên biết tới những dự định như thế. Hắn là kẻ dửng dưng với mọi thứ, nhưng đối với ai hắn thực sự quan tâm thì Ishmin sẽ gần như biến thành một kẻ thích lo chuyện bao đồng- với tôi chẳng hạn. Tôi thì không thích hắn dây dưa nhiều đến riêng tư, nhất là việc tôi sẽ đi đâu, làm gì.

Trong suốt lúc tôi nói, hắn cầm mảnh vải em đang thêu dở lên và nhìn ngắm từng mũi chỉ.

'Vậy là cậu yêu Isis- nữ tư tế tối cao của Ai Cập?'

'Nàng là tư tế tối cao sao?'

'Phải. Tôi từng nhiều lần nghe đồn rồi. Nghe nói cô ta cực kì xinh đẹp. Đệ nhất mỹ nhân Ai Cập.'

'Cái đấy thì tôi không lấy làm lạ. Quả thực rất đẹp.'

Ishmin gật đầu:

'Tôi cũng muốn được gặp Isis một lần xem thực hư ra sao. Tôi từng đến Ai Cập nhưng chưa tới Thebes bao giờ cả.'

Đó là tất cả những gì hắn đáp lại tôi về chuyện của Isis. Hắn không tỏ ra hào hứng gì nhiều. Đổi lại, hắn hẹn tôi đi săn vào sáng hôm sau. Rong ruổi cả năm trời trên sa mạc, trên những vùng đất khô cằn, hắn cảm thấy nhớ màu xanh rậm rì và không khí ẩm ướt của cánh rừng này. 'Được thôi', tôi đáp 'sáng sớm ngày mai'.

Chúng tôi trò chuyện từ chiều đến lúc gần tối. Đại khái là về chuyến đi của Ishmin, những chuyện kì lạ hắn thấy được, những miền đất xa lạ. Tôi và hắn luôn có nhiều chuyện để nói.









Tôi quên luôn em, không mảy may bận tâm xem em đã đi đâu. Đến lúc tạm biệt Ishmin, sực nhớ ra thì đã không thấy em đâu cả. Con Mèo cũng mất tăm. Có lẽ em ra bờ suối như mọi bận. Tôi biết em thường ra đó một mình, ngồi nghĩ ngợi vẩn vơ.

Tôi men theo còn đường mòn tới bờ suối. Em đang ngồi đấy thật, trên một tảng đá nhẵn và phẳng, bên cạnh là con Mèo. Mèo nghe thấy tiếng chân tôi từ xa, nó bật dậy chạy tới vẫy đuôi loạn xạ cả lên. Em giật mình quay ra.

'Về đi, Carol. Trời sắp tối rồi.'

Em đứng dậy, phủi phủi áo rồi nhìn tôi với vẻ bối rối.

'Memphis! Tôi...' Em ngừng lại giữa chừng, dường như bứt rứt không yên.

'Sao?'

'Xin lỗi. Tôi không biết là đã gây ra nhiều phiền phức cho anh đến thế. Có lẽ... tôi phải đi thôi.'

'Nàng định đi đâu?'

Ráng chiều vàng vọt đậu lại trên vai và tóc em. Những sợi vàng lại sáng lên một màu kì lạ. Mắt em nhìn xa xăm về phía những ngọn núi tím trùng điệp phía chân trời. Bốn bề là rừng rậm, không thể thấy được một thứ gì khác hơn. Không hiểu sao có những lúc tôi đột nhiên thấy em thật xinh đẹp.

'Về Thebes.'

'Điên rồ.' Tôi nói, bước thêm vài bước đến đứng cạnh em.

'Không. Tôi đang nghiêm túc đấy. Chỉ khi nào đến đó thì tôi mới có thể trở về với gia đình.' Em buồn bã nhìn mu bàn tay trái với dấu ấn nung đỏ đã thành vết sẹo, 'Đây không phải chỗ dành cho tôi.'

Bỗng dưng tôi thấy thương em, trong đó có chút gì nhiều hơn là lòng thương hại đơn thuần. Quả thực là em chẳng còn nơi nào để đi. Em chỉ vừa mới biết phân biệt từng loại dao hay đào rễ củ ăn được trong rừng. Em thiếu sót tất cả những kĩ năng cơ bản để sinh tồn được trong thế giới đầy những đe dọa này và vẫn còn đang trong quá trình học cách bù đắp. Còn cả vết sẹo trên tay kia nữa. Nó đã trở thành thứ dấu ấn không tài nào xóa nổi, một lằn ranh khắc nghiệt giữa nô lệ và những con người bình thường, đầy tủi nhục, hoài nghi và kì thị. Ngẫm kĩ ra thì em cũng đâu phải là một nô lệ theo đúng nghĩa. Ý tôi là, em rõ ràng xuất thân từ một gia đình giàu có. Cách cư xử của em cũng không có chút bóng dáng nào của cái lối hạ cấp hèn mọn như đa số những nô lệ khác tôi từng thấy.

Thực sự thì một vết sẹo như vậy nói lên điều gì? Mọi chuyện thành ra như vậy, có lẽ đúng là chỉ vì em đã không may mắn.

'Nơi này không phải gia đình của nàng sao?' Tôi hỏi, đặt tay lên vai em. Thỉnh thoảng lắm tôi nói với em bằng thứ giọng cảm thông thành thật được đến vậy.

Em đủ nhạy cảm để hiểu rằng cái chạm tay của tôi không phải là một cử chỉ lợi dụng mời mọc. Em quay lại phía tôi. Đầu tiên em ngạc nhiên, rồi tiếp theo đó trên gương mặt chợt nở nụ cười. Trong phút chốc tôi đã đứng lặng người đi. Chưa bao giờ em cười và nhìn tôi với ánh mắt như thế, trong veo và hiền lành. Cũng là lần đầu tiên em cầm lấy tay tôi siết chặt.

'Cám ơn anh, Memphis. Dẫu sao anh cũng là người duy nhất chấp nhận tôi. Không có anh chắc tôi chẳng sống nổi đến giờ này.'

Tôi vẫn nhớ cảm giác đó. Tay em lạnh và mềm mại, dù trong lòng bàn tay đã có ít nhiều những vết chai mới. Có lẽ sau đó em phải hối hận cho việc thân mật với tôi đến thế, bởi điều đó làm tôi mất hết cả tự chủ. Tôi ghì em vào lòng và ấn miệng mình lên môi em. Em giật mình hoảng hốt, lập tức đẩy tôi ra nhưng không nổi.

'Memphis! Buông tôi ra!'

Em vùng vẫy chống cự bằng tất cả sức lực. Còn tôi, tôi vẫn tiếp tục lấn tới, không thương tiếc nuốt lấy bờ môi em.

'Ta yêu nàng, Carol. Đừng đi. Ta không cho phép. Nàng là nô lệ của ta!'

Trong phút chốc em ngừng lại, nhưng ngay sau đó lại tiếp tục gắng sức đẩy tôi ra. Van lơn hay đe dọa cũng không xong, cuối cùng em cắn tôi. Cắn bật máu.
Ngay lập tức tôi ngẩng đầu lên, nhưng không buông tay. Tôi nhìn em trừng trừng, với tất cả sự giận dữ không hề giấu diếm. Vị máu tanh còn đọng lại trên miệng.

'Cô dám chống đối ta sao?!' Tôi dằn từng tiếng một.

Em ngước mắt lên, môi run run. Và em bắt đầu khóc.

'Anh đã hứa rằng sẽ không đụng đến tôi, nhưng anh không tôn trọng lời hứa đó!'- Em kêu lên nức nở, 'Sao cứ mỗi lần tôi cố gắng hiểu cho anh, anh đều lấn tới vậy? Không lẽ anh không bao giờ cho tôi có cơ hội yêu mến anh sao?'

Lần đầu tiên em khóc khi cãi vã với tôi. Trước kia tôi cũng chỉ bắt gặp em khóc đúng một lần, vì nhớ nhà thì phải, nhưng cũng chỉ thấy đôi mắt đỏ hoe và khóe mi dường như ướt. Còn lúc này, em khóc thực sự, đôi mắt xanh giàn giụa nước cùng những tiếng nấc đứt quãng. Em không khóc vì sợ, mà vì cảm thấy thất vọng như bị phản bội lòng tin. Đến lượt tôi đứng sững. Cơn giận biến đi đâu mất. Cho đến tận mãi sau này cũng vậy, cứ nhìn thấy nước mắt của em là tôi không sao bình tĩnh được.

'Thôi được rồi, ta xin lỗi! Ta xin lỗi.' -Tôi ôm em, nhưng lần này nhẹ nhàng hơn, vỗ vỗ vào vai em như người ta dỗ một đứa trẻ, 'Ta sẽ không làm bậy nữa, được chưa? Lần này ta hứa thật! Còn việc nàng đòi đi khỏi đây thì ta không đồng ý đâu. Ishmin chỉ dọa thôi. Không việc gì cả, ta đảm bảo đấy. Sẽ không ai dám đụng vào nàng một khi ta còn ở đây. Nàng sẽ không sống nổi nếu rời khỏi ta, hiểu không? Rồi một ngày nào đó, chúng ta sẽ cùng đến Thebes.'

Lần này, trong vòng tay tôi, em không chống cự như tất cả những bận trước. Em đứng im, chỉ còn nấc nhè nhẹ. Tôi biết em đã bình tâm trở lại. Lúc ấy tôi chợt nghĩ rằng sẽ còn lâu lắm tôi mới chán em được, thật thế, và từ giờ cho tới đó Ishmin vẫn không thể có bất cứ cơ hội nào. Tôi nhất định không nhường em cho hắn.

'Xin lỗi vì đã cắn anh đau như thế. Nhưng có lẽ chúng ta chưa thực sự hiểu nhau.' Em nói.

'Dẹp mấy cái đó đi! Chúng ta còn nhiều thời gian mà.'

Đột nhiên em lại cười, thậm chí cười lên thành tiếng, dù nước mắt còn chưa khô hẳn. 'Cám ơn. Tôi cũng tin thế.'

Tôi gật đầu. 'Nhất định là mọi chuyện sẽ sớm đâu vào đó cả thôi. Chúng ta bắt đầu không đúng cách lắm gì phải. Bây giờ thì đi về thôi. Ta đói rồi. Ta sẽ nghiền thêm lúa mì để làm bánh, trong lúc đó nàng nướng thịt và khoai. Thế là ổn rồi chứ gì?'

Và tôi quay về nhà cùng em, con Mèo chạy trước một đoạn. Tối hôm đó là những giờ phút yên bình. Tôi cảm giác tôi và em đã tiến gần lại với nhau hơn một chút.

Hôm sau, em cho tôi một bất ngờ. Em gọi tôi ra phía sau nhà, chỉ tôi xem cái hố mà hôm trước nhờ tôi đào. Một cái hố sâu chừng ba gang tay, trong chất đầy những thanh than gỗ ướt sũng nước. Tôi hết sức ngạc nhiên. Thường thì sau khi đốt gỗ sẽ hóa thành tro vụn màu xám trắng chứ không phải là củi than thế này, thanh nào thanh nấy đều đen bóng một màu từ đầu đến cuối.

'Đó là than gỗ. Nó dễ đốt hơn nhiều so với gỗ thông thường, cháy lâu hơn, cũng hiệu quả hơn nữa.' Em hào hứng nói.

Mẻ than còn nóng sực dù đã dội nước lạnh nhiều lần. Vừa cùng tôi cào than ra rồi đem phơi, em vừa giải thích cho tôi mọi công đoạn. Đầu tiên đào hố, rải ở dưới đáy hố bằng một lớp củi cháy dở, rồi chọn những khúc gỗ thật chắc và cứng xếp chồng lên trên. Bịt miệng hố lại bằng đất ướt. Sau một ngày, gạt bỏ lớp đất bên trên sẽ có lớp gỗ cháy hồng rực dưới hố. Lúc đó chỉ việc dội nước đến khi nguội và đem ra phơi ở chỗ nắng.

Đó là lần đầu tiên tôi biết cách làm than, một loại nguyên liệu đốt rất tốt. Sau này, kiến thức đó đã giúp tôi nhiều.

Bữa ấy, chúng tôi có món thịt nướng trên than gỗ. Thịt chín đều, không bị cháy xém. Tôi không bao giờ còn dám nghĩ rằng em vô dụng như trước kia nữa.

Cũng từ đó, tôi có thể đem những mẻ than đen bóng vào làng bán. Cuộc sống thoải mái hơn đôi chút. Bằng số tiền đầu tiên bán được, tôi thêm vào đó một khoản nhỏ nhờ bán da thú, và thế là vừa đủ mua cho em một tẩm vải mới. Cả hai bộ đồ cũ của em làm bằng vải gai vừa xấu vừa xỉn màu, lại thô ráp. Em sẽ có thể may bộ đồ đẹp hơn, tôi nghĩ thế, và hài lòng tưởng tượng đến gương mặt bất ngờ cảm động của em.

Hừm... Có lẽ em là một nô lệ được đối xử tử tế nhất trên đời.




[HẾT PHẦN 4]


Được sửa bởi Phương Phương ngày Thu Jul 12, 2012 5:59 pm; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou
tiểu tuyết
Địa chủ
Địa chủ
avatar

Tổng số bài gửi : 1564
EGP : 33
Join date : 03/05/2011
Age : 19
Đến từ : quá khứ

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Mon Jul 09, 2012 6:28 pm

có phần 4 rồi qg
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Meoo
Nô lệ Đồ họa
Nô lệ Đồ họa
avatar

Tổng số bài gửi : 122
EGP : 22
Join date : 14/05/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Mon Jul 09, 2012 8:37 pm

aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
la trc làm việc xong mới đọc đc Buồn ghê á!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
MC_Massie
Phú nông
Phú nông
avatar

Tổng số bài gửi : 255
EGP : 17
Join date : 19/09/2011
Age : 21
Đến từ : مصر القديمة

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Tue Jul 10, 2012 9:15 am

áááá ...Phần 4 này hay chết mất !! Crying or Very sad
trời ơi!! mong phần 5 đến nhanh thật nhanh!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Phương Linh
Tướng quân
Tướng quân
avatar

Tổng số bài gửi : 209
EGP : 74
Join date : 24/04/2012
Age : 21
Đến từ : Khánh Hòa

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Tue Jul 10, 2012 4:15 pm

hay hay hay quá, lẹ lẹn fic mới chị ơi qg
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Hong Duyen
Nông dân
Nông dân
avatar

Tổng số bài gửi : 151
EGP : 17
Join date : 23/12/2011
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Tue Jul 10, 2012 5:40 pm

woah, sự kết hợp nhạc và khoảnh khắc gặp gỡ Ishmin - Carol thật là hay. : ))
còn anh chàng Memphis thì có lẽ sắp bị cưa đổ rồi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Memphis_Eva
Phú nông
Phú nông
avatar

Tổng số bài gửi : 218
EGP : 22
Join date : 11/12/2011
Age : 20
Đến từ : Giza_ Hạ Ai Cập cổ đại

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Tue Jul 10, 2012 6:15 pm

Cái khúc Ishmin và Carol "nói chuyện" với nhau vui thật laughing
Khi nào mới có chap mới vậy chị ?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng
avatar

Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 22
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Fri Jul 13, 2012 9:15 am

Hôm nay đã vẽ xong bức tranh hoàng đế Memphis và Mèo.
Định tung lên ngay cho nóng, nhưng thôi, ém hàng đến khi nào có chap mới ^^~
(Không muốn dìm hàng đâu nhưng quả thật trong bức tranh đó thích em Mèo hơn là hoàng đế Memphis) qh
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou
Meoo
Nô lệ Đồ họa
Nô lệ Đồ họa
avatar

Tổng số bài gửi : 122
EGP : 22
Join date : 14/05/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Fri Jul 13, 2012 11:52 pm

ye ye Mèo ơi qf qf
vậy là kì này phải rượt Phương để có Chap mới lẹ lẹ mới đc aq aq
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng
avatar

Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 22
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Fri Jul 13, 2012 11:54 pm

Em sắp post ngay tức thì đây. Sau 10p nữa
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng
avatar

Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 22
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Sat Jul 14, 2012 12:15 am

Vâng, lần này có bức tranh minh họa với sự xuất hiện của Mèo đại ca! Ta-daa~
Nói thực là khi viết phần này vào mỗi tối, tớ đều sợ phát điên lên mỗi khi đọc lại cái đoạn tả bùa chú treo trong rừng. Mọi người đọc thì sẽ biết. Thật ra cũng chẳng có gì đáng sợ lắm đâu nhưng tính tớ nó thế, biết sao được. qh
Không biết ý mọi người ra sao chứ tớ khá tâm đắc với phần này Smile. Nói được nhiều thứ hơn các phần trước.
Hãy tận hưởng bài hát này khi đọc phần 5 nhé!










PHẦN 5: ĐÀN BÀ MÀ NÓI MÊ THÌ KÌ CỤC LẮM








Lần đầu tiên Carol gặp Tanis là khi nàng cùng Memphis đi đào củ rừng ở hẻm núi cách nhà không xa.

Lúc đó nàng đang mang trên vai một gùi nặng trĩu các thân cây mía rừng chặt thành từng khúc; còn Memphis, một gùi to gấp đôi chất đầy sắn. Những củ sắn to tròn mới đào lên được từ dưới lòng đất, nhựa trắng vẫn chảy ròng ròng. Trong gùi của chàng còn chứa xác một con chồn lớn nằm cuộn tròn với vết thương toang hoác trên mạng sườn.

Trên đường về, họ nghỉ chân lại bên bờ suối. Khúc suối này nông. Từ đây có thể nhìn thấy lối mòn dẫn vào trong rừng, chạy ngoằn nghoèo qua những thân cây rồi mất hút trong đám lá cành rập rạm. Đúng hơn nó là một con đường đất; màu đất đỏ nâu đã bị đầm chắc nịch bởi những dấu chân người qua lại thường xuyên, ven đường cỏ mọc tươi tốt. Dưới lòng suối có những bậc đá cách đều nhau, rõ ràng do tay người kê nên, nối tiếp từ bờ này sang bờ bên kia thay cho một cây cầu. Nàng ngửi thấy mùi cỏ ướt dậy lên trong không khí. Loáng thoáng có tiếng con gì đó rúc lên từng hồi trong bụi cây nhỏ, nghe thảm thiết như tiếng kêu một con thú bị thương.

-Chỗ này là nơi dân làng thường tụ họp giặt giũ.- Memphis nói- Nhưng bây giờ trời sắp mưa nên mới vắng vẻ thế này. Còn bên kia, nàng xem, ngay dưới ngọn núi thấp kia kìa, là nơi mà dân làng sống tụ họp lại với nhau.

Nhìn theo hướng chàng chỉ, Carol nhận ra rằng mình đang đứng không xa ngôi làng là bao. Chỗ đó rừng bắt đầu thưa hẳn đi, chỉ còn lác đác vài ngọn cây bách tán thấp. Đằng xa nữa là dãy núi cao bao quanh như một bức tường thành khổng lồ che chở cho khu làng. Nơi đỉnh núi, bầu trời mây cuộn lại xám xịt, sấm bắt đầu rền lên từng cơn ù ù.

Memphis đã dẫn nàng tới tận đây, dường như không ngại việc nàng có thể bất ngờ chạm mặt với dân làng nữa. Có vẻ chàng đang tính công khai về sự tồn tại của nàng, một cô gái ngoại quốc tóc vàng. Bọn buôn nô lệ thì đã dời đi chừng một tuần trước, nhưng còn những kẻ không ưa Memphis thì vẫn chăm chăm rình cơ hội gây khó dễ cho chàng- như Ishmin đã từng nói. Liệu chàng làm như thế này có thực sự ổn không?

-Sắp mưa rồi. Ta về thôi, Memphis.

Chàng không đáp. Nàng nhìn Memphis tháo quai chiếc gùi nặng trên lưng xuống, tiến lại bờ suối vốc nước lên rửa mặt.

Carol cũng đặt chiếc gùi của mình xuống đất. Vai và cổ nàng mỏi nhừ. Nàng xoay vai mấy vòng, làm vài động tác thả lỏng cơ bản.

Không một bóng người, ở chỗ mà lẽ ra thường khi phải đông đúc lắm. Sự vắng vẻ bao trùm khiến những dấu vết về sự sinh hoạt của con người kia vẫn không xua nổi màu u tịch hoang vu nơi núi rừng. Carol tiếc rằng mình không thể qua đây vào một ngày nắng đẹp. Đã từ lâu, nàng nhận ra mình khao khát được tiếp xúc với xã hội, dù là một xã hội chậm tiến theo kiểu bộ lạc như làng Dahomey. Những tháng này quanh quẩn trong ngôi nhà giữa rừng sâu, từ sáng đến tối không gặp một ai ngoài Memphis, dường như một phần linh hồn của chốn thâm u này đã ngấm dần vào trong Carol, ẩm ướt, nặng nề, lờ đờ. Nàng mất đi nụ cười trong trẻo thoải mái ngày xưa, từng cử chỉ đều dần trở nên nhuốm màu lặng lẽ.

Carol chợt đứng lặng đi, nhìn cụm mây xám đang trườn dài nơi nền trời mịt mù phía bên trên những tán lá rậm rì tàn nhẫn, cảm thấy trong lòng nặng trĩu một nỗi cô độc vô vọng, nhạt thếch và trì trệ. Đến nỗi khóc cũng không nổi. Mọi thứ đang hỏng, đang dần hóa ra hoang sơ cũ nát. Nàng có thể sẽ biến thành một con người khác.

Đột nhiên, Carol nghe thấy tiếng ai đó gọi Memphis. Giọng nói lảnh lót và mừng rỡ như hát cắt ngang dòng duy nghĩ của nàng. Nàng quay lại phía ấy, thấy một cô gái còn rất trẻ đứng ở phía bờ bên kia con suối, đang chạy lại gần và vẫy tay với chàng.

-Tanis đấy hả?- Memphis đứng dậy, mỉm cười đưa tay về phía cô gái -Lại đây nào.

Nhìn thấy Carol, cô gái có vẻ hết sức bất ngờ. Cô đứng khựng lại một lúc, rồi vừa tiến gần về phía Memphis, đôi mắt đầy ngạc nhiên của cô vừa chăm chăm dán chặt lấy nàng, miệng hơi hé ra.

Đây rồi, một cô gái. Đúng là một cô gái người bản địa. Cô không hẳn là một cô gái đặc biệt xinh đẹp, nhưng trông có vẻ hiền lành và ngây thơ. Đôi mắt to, chiếc mũi hơi hếch, gương mặt tròn trịa, vài sợi tóc dấp dính trên trán cùng mồ hôi. Cô mặc một chiếc váy liền thân bằng vải nhuộm màu đỏ đất, cổ, tay và chân đeo những chuỗi hạt rực rỡ làm từ đá cùng nhiều mảnh kim loại, trên mu bàn tay vẽ những hình hoa văn cầu kì.

Bất chợt, Carol cảm thấy một nỗi gắn bó lạ lùng với cô gái xa lạ này. Nàng yêu quý Tanis không bởi bất cứ lí do nào, tha thiết muốn được trò chuyện với cô. Sống mũi cay cay vì cơn xúc động, nàng tưởng như gặp lại một người bạn cũ đã lâu ngày. Tanis, một bằng chứng rõ ràng và sống động của nhịp sống rộn ràng vẫn diễn ra quanh đây, nơi khu rừng thâm u bí hiểm này. Trong đầu nàng hiện ra một ngày đẹp trời đầy nắng và gió, nơi đây quây quần những người phụ nữ bận đồ sặc sỡ, đem giặt quần áo, chăn màn, toàn những đồ vải vóc nhiều màu. Họ nói to, đập tay vào đùi và cười vang lên khanh khách, rồi lại nói, lại đập tay. Họ hát những bài ca thổ ngữ khỏe khắn. Bên cạnh, bọn trẻ nô đùa tíu tít, té nước lên nhau, chạy vòng vòng và đâm bổ xuống làn nước trong veo đang chảy xiết bì bõm bơi. Quang cảnh ngập tràn màu sắc và âm thanh. Tiếng người nói, tiếng chày giặt vải, tiếng nước chảy róc rách...

Carol nín thở chờ xem phản ứng của Tanis. Người dân làng Dahomey liệu có chào đón nàng bằng cái kiểu như của Ishmin không?

Tanis bước lên những tảng đá kê dưới lòng suối để sang bờ bên này. Memphis kéo tay cô và đón cô vào lòng. Cô quay lại nhìn chàng.

-Memphis, ai đó?

-À, cô ấy là Carol- Chàng vừa nói vừa vuốt mái tóc nâu gợn sóng của cô, mái tóc được tết thành nhiều bím và buộc lại bằng dây đỏ.

Carol lên tiếng chào Tanis, nhưng không hiểu sao giọng nàng nhỏ dần về cuối và tắc lại trong cổ họng. Đôi tay đang vẫy chào buông rơi xuống: cô gái phớt lờ những cử chỉ thân thiện của nàng.

-Tóc cô ấy màu vàng!- Tanis kêu lên.

-Ừ. Tóc vàng, mắt xanh và da trắng. Sao nàng lại qua đây vào lúc này?
-Em đem đồ đi giặt rồi bỏ quên một chiếc áo ở khúc sông đằng kia- Cô chỉ tay cho Memphis thấy, rồi nói với vẻ mặt buồn thiu- Em quay lại lấy nhưng đã mất rồi.

Tanis lại nhìn Carol một hồi lâu từ đầu đến chân. Cô hỏi Memphis bằng giọng hoang mang:

-Người mới của chàng à? Chàng đã chán em rồi sao?

Memphis cười. Chàng hôn lên má cô gái:

-Không, ta không chán Tanis. Carol chỉ là nô lệ ta bắt được thôi. Giữa chúng ta không có chuyện gì cả.

-Chàng chưa báo chuyện này với bác Kapta! Như vậy là sai luật làng!
Nghe Tanis nói vậy, Carol thoáng chốc lo sợ. Memphis gạt đi:

-Coi kìa, việc gì mà nàng phản ứng đến mức ấy! Chỉ là một nô lệ thôi, sao lại phải làm to chuyện lên.

-Không được!- Tanis khăng khăng- Chàng phải báo với người làng! Trời! Memphis! Sao lúc nào chàng cũng coi thường luật lệ vậy? Chàng sẽ bị thần linh trừng phạt mất!

-Có Tanis ta không sợ gì hết.- Chàng hôn lên tóc cô. Tanis hơi đỏ mặt lên và dịu lại đôi chút. Cô đặt tay lên má chàng và từ tốn nói:

-Này Memphis, chàng phải dẫn cô ta vào làng trình báo. Hãy nghe em đi. Em chỉ muốn tốt cho chàng. Nếu không... em sẽ nói với bác Kapta việc này.

-Thật rách việc!- Memphis phàn nàn, gõ gõ khớp đốt ngón tay vào trán- Nhưng xem ra nàng không chịu để ta yên hả? Thôi được rồi. Ta sẽ làm theo ý nàng.

Tanis có vẻ xuôi xuôi. Cô chuyển sang chuyện khác:

-Chiều hôm qua hẹn gặp em nhưng chàng không đến. Em đã chờ đến tối.

-Ta bận.- Chàng vẫn nói bằng cung cách dịu dàng ấy.

-Còn cả chuyện chàng hẹn hò với Ereni! Em nghe người ta đồn đại như thế!- Tanis kêu lên - Còn thế nữa cơ, trong khi chàng biết rằng em đang khổ sở thế nào. Dạo gần đây có nhiều chuyện làm em phát điên lên được. Em rất muốn tìm chàng để nói chuyện nhưng mãi vẫn không gặp được. Sao chàng không hiểu hả?

Cô gái dừng lại bởi một cơn nức nở. Ôm lấy cổ Memphis và vùi mặt vào ngực chàng, cô tha thiết van nài:

-Đừng bỏ em. Không được bỏ em! Sao chàng luôn hẹn hò với nhiều cô gái khác vậy? Em rất yêu chàng, Memphis!

Memphis giữ gương mặt đẫm nước của cô trong hai bàn tay. Chàng ghé sát vào Tanis, ngón tay cái đặt lên môi cô và nhẹ nhàng đáp:

-Thôi nào, cái cô thợ săn Ereni ấy hả? Cô ta mạnh bạo như đàn ông vậy, làm sao bằng nàng được! Nàng nghe phải tin đồn nhảm rồi. Toàn những kẻ dối trá. Tanis vẫn tuyệt nhất, hơn bất cứ cô gái nào ở đây. Tin ta đi.

Carol thoáng bực bội trong lòng. Rõ ràng Memphis mới đang là kẻ dối trá ở đây. Chiều hôm qua chàng đâu có bận gì hết. Nàng nhớ, chàng vẫn còn rảnh rỗi ngồi ở nhà và sửa lại chiếc gùi bị đứt quai, sau đó lại dẫn con Mèo ra suối tắm rửa.

"Không biết bây giờ Mèo đang chạy chơi ở đâu?" Carol lơ đãng nghĩ vậy, khi quay lưng về phía hai người đang tình tứ. Memphis hay có kiểu tình tứ rất táo bạo. Nàng khó chịu vì điều đó. Nhìn Tanis còn quá ngây ngô và dễ tin người, còn chàng thì dường như đang lợi dụng cô. Ở cùng với Memphis một thời gian, Carol hiểu chàng quá rõ. Nàng biết rằng không lâu nữa Tanis sẽ bị ruồng rẫy, cô gái tội nghiệp ấy. Tanis không là gì đối với chàng cả. Thật vậy, Memphis chưa một lần nhắc đến tên cô trong những câu chuyện mà chàng thường vui miệng kể ra lúc ở bên Carol. Nàng chỉ nghe được duy nhất một cái tên Isis, được càng gọi bằng cung cách trìu mến và cả nỗi khao khát sở hữu mãnh liệt.

Cô gái kia vẫn không ngừng khóc và kể lể chuyện gì đó với Memphis nhưng Carol không nghe rõ. Nàng đi cách xa họ một đoạn, rồi ngồi xuống bên bờ suối, hờ hững nhìn dòng nước chảy xói vào những gờ đá thấp. Một cái giỏ đan bằng sợi mây đã rách đáy ai bỏ lại bị kẹt giữa hai tảng đá dưới lòng suối, rong rêu lập lờ phủ kín. Nàng bâng quơ nhặt một hòn đá nhỏ ném tới đó. Vài con cá với chiếc đuôi dài đủ màu hoảng hốt bơi tản ra. Carol thả cả hai chân xuống suối. Nước lạnh hơn nàng tưởng. Nàng thoáng rùng mình. Một nỗi buồn, dường như vô cớ nhưng rõ ràng, xâm chiếm trí óc nàng.

Carol cảm thấy mình đang ngày càng đi vào một cuộc đời bế tắc, tù túng và không lối thoát. Nàng thả trôi suy nghĩ trống rỗng theo dòng nước xiết.

Không lâu sau, Memphis cất tiếng gọi nàng, rất gần. Giật mình quay ra, Carol thấy chàng đã đứng đó từ lúc nào, gùi đeo trên vai, tay cầm chiếc gùi nhỏ hơn của nàng.

-Nàng ngồi ngẩn ra đó làm gì? Ta về thôi.

Carol miễn cưỡng đứng dậy. Nàng đỡ lấy chiếc gùi trên tay Memphis, không nhìn mặt chàng. Lững thững bước theo Memphis, nàng nghĩ về thế giới của mình, nơi thế kỉ 21, với gia đình, bạn bè và người bạn trai Jimmy. Một chốn thành phố sầm uất náo nhiệt giữa lòng thế giới hiện đại, khi người ta có tự do, có tình yêu, có những mối quan hệ tốt đẹp, và tuyệt nhất là được thỏa mãn một cách tối đa những nhu cầu cơ bản. Mỗi buổi chiều, nàng có thể xuống phố với quần short áo phông, có thể rẽ vào bất cứ cửa hàng ăn nhanh nào mua cho mình một phần gà rán và nước ngọt, có thể bắt taxi nếu mỏi chân. Nàng yêu những phút nằm dài trên sân thượng ngắm thành phố Cairo về đêm, lung linh ánh đèn như những ánh mắt hấp háy vui tươi, sông Nile sáng rực lộng gió. Hay những con đường trong thành phố New York quê hương vào mùa đông, khi trên những cành cây khô tuyết trắng bám đầy, và người người sải bước vội vã trong chiếc áo choàng lông.

Việc rời khỏi Mỹ sang Ai Cập học khảo cổ là một sai lầm, không còn cách nào cứu vãn được mọi chuyện nữa. Nàng thẫn thờ nghĩ.

-Đi nhanh lên! Sắp mưa rồi!- Tiếng Memphis gọi giật giọng.

Carol bừng tỉnh khỏi giấc mơ. Nàng quay lại với thực tại, nơi con đường mòn tối tăm, dưới khu rừng rậm dày, những lùm bụi chen chúc, dây leo chằng chịt hổn hển trườn bò lên nhau, ngập trong tiếng côn trùng kêu ran. Bàn chân trần của nàng vội vàng bước nhanh hơn. Đôi lúc đạp phải những cành cây khô hay mỏm đá sắc, cơn đau xói buốt lên tận óc.
Memphis dẫn nàng vào sâu trong rừng. Nơi đây, hàng trăm lối mòn chồng chéo như mạng nhện. Tất cả đều không có một hệ thống nào. Cứ đi chừng vài phút lại gặp một điểm giao cắt, từ đó tỏa đi những lối khác, sâu hơn, tối hơn, bí hiểm hơn. Người làng treo những thứ bùa hộ mệnh ở ven đường, như răng thú, đầu chim, thậm chí là những xương bàn tay người đã khô queo lại, màu vàng ố xỉn. Ban đầu Carol phát hoảng khi thấy chúng. Giờ đây cũng quen dần đi. Bàn chân nàng đã chai sần rồi. Có điều, nàng gần như không thể nhớ nổi đường đi lối lại.

-Tanis là người tình của anh à, Memphis?

-Ừ- Chàng đáp, giọng không chút cảm xúc.

-Cô ấy là người thế nào?

Memphis bước chậm lại. Chàng nhìn Carol bằng một ánh mắt khó hiểu, khiến cho nàng thầm hỏi mình đã nói gì sai.

-Tanis là một cô gái ngoan và nấu ăn giỏi.

Ngoan và nấu ăn giỏi. Những từ ngữ không bình thường lắm khi dùng để trả lời cho câu hỏi kiểu này của nàng.

-Nàng sợ Tanis cướp mất ta à?- Chàng hỏi.

Carol kêu lên:

-Anh đừng có mơ!

Memphis cười vang:

-Ta biết mà! Nhìn nàng đã đủ hiểu.

-Tôi không đời nào thích một kẻ tồi tệ như anh đâu, Memphis!

Nói xong câu đó, Carol mới biết rằng hình như mình vừa buột miệng điều không nên nói. Memphis dừng chân Sắc mặt chàng lập tức biến đổi. Đôi mắt đen thẫm nhìn nàng không có vẻ hứa hẹn điều gì tốt đẹp sắp xảy ra. Nàng hơi lùi lại.

-Cô coi thường ta sao?

Memphis hỏi, giọng lạnh tanh. Chàng dồn Carol về phía một gốc cây lớn.

-Tôi... tôi không...

-Cô là ai mà dám kiêu ngạo vậy hả Carol?

-Xin lỗi... Tôi chỉ buột miệng thôi.- Carol nói, hoảng sợ thấy đôi mắt trừng trừng của chàng đang ngày một gần hơn. Nàng không dám cử động, đứng cứng đơ một chỗ- Nhưng... nhưng thật ra tôi cũng sẽ không thích anh. Chỉ vì tôi đã có bạn trai rồi. Tôi...

Bờ môi của chàng lướt nhẹ trên má Carol. Nàng nín thở. Thái độ của Memphis lại thay đổi một trăm tám mươi độ.

-Nhìn nàng kìa, sợ đến xanh mặt rồi. Ta chỉ đùa thôi.

Carol không đáp, quay mặt đi khẽ trút một tiếng thở dài.

-Ta thích Tanis, nhưng cũng thích cả nàng nữa. Đừng có ghen. Ta thích cả hai như nhau- Memphis nói, như thể không nghe thấy những lời vừa rồi của nàng.

Carol nuốt nước miếng một cách khó khăn. Nàng bước qua một bên, tránh cái nhìn riết róng của Memphis, đưa tay xốc lại chiếc gùi nặng đang làm cơ vai nàng đau rần.

-Memphis... Anh định đưa tôi vào làng thật à?- Nàng hỏi sang chuyện khác.

-Ừ.

Chàng đáp cụt ngủn, không giải thích gì thêm, chỉ khoát tay ra hiệu cho nàng tiếp tục đi. Carol định thêm vài điều nàng đang băn khoăn nhưng cuối cùng lại thôi. Chàng chẳng bao giờ trả lời một khi chàng không thích, và bị tảng lờ như vậy quả không dễ chịu gì.





Khi họ về đến nhà thì vừa may trời mới đổ mưa. Chưa bao giờ Carol được chứng kiến cảnh mưa rơi như trút nước ở một khu rừng rập rạp như vậy. Những tán cây vần vũ rung chuyển. Tiếng nước đập vào lá sầm sầm hối hả, gõ rào rào trên mái lá. Như thể cả bầu trời đang đổ ụp xuống khu rừng này.

Memphis bắc ghế lên cao trám lại chỗ mái nhà dột. Con Mèo thì đang sướng cuồng lên, bốn chân hùng hục lao ra ngoài trời mưa, rồi lại hùng hục lao vào, cứ trở đi trở lại mãi thế không biết chán. Carol mang những chiếc chậu gốm ra ngoài hứng nước mưa, tiện thể rửa luôn đống sắn vừa mang về còn dính đầy bùn đất.

-Vướng quá Mèo ơi. Xê ra nào!- Nàng kêu lên với con chó khi nó đứng án ngữ trước mặt nàng và đống sắn, lưỡi thè lè ra ngoài, mặt hớn hở.

-Đánh cho nó chừa đi- Từ trong nhà Memphis nói vọng ra.

-Còn anh thì tập trung chút đi! Đứng chênh vênh như thế ngã lúc nào không biết.

Memphis không nói gì thêm, miệng huýt sáo theo một giai điệu nào đó. Chàng cài thêm lá tranh khô, nhồi rơm vào chỗ hổng, sau cùng trét đất sét một lượt.

-Này, Memphis.

-Gì?

-Anh... Tôi nghĩ là... Anh không nên đối xử với Tanis như thế.

-Đối xử thế nào cơ?- Memphis hỏi. Chàng thu dọn những thứ đồ vung vãi xung quanh, rồi nhảy phốc một bước đáp xuống nền nhà.

-Anh bất công với cô ấy. Anh hiểu tôi đang nói gì mà!

Memphis mang số đất sét cùng rơm thừa ném ra sau cửa sổ, đứng đó hứng những giọt bụi nước mát lạnh phả vào mặt, cổ và ngực.

-Tanis đã là cô gái được ta đối xử tốt nhất rồi. Không hơn được nữa đâu.

-Anh nên thành thật một chút! Cô ấy quá ngây thơ! Tôi không hiểu tại sao Tanis có thể tin tưởng anh đến như vậy chứ?

Memphis quay lại đối diện với nàng.

-Vậy bây giờ nàng muốn ta phải thành thật kiểu gì? Ta sẽ không ôm hôn Tanis hay nói lời đường mật một khi ta không thích! Ta làm những thứ ta muốn và tất cả các cô gái đều tự nguyện với những thứ họ muốn cả.

Ngừng một lát, chàng nói thêm:

-Chính vì Tanis trong sáng và tốt bụng nên ta mới đối xử với cô ấy được như vậy. Những cô gái khác sẽ không được nhận cái thái độ tử tế đó đâu. Ta thực bụng quý mến Tanis, cũng không định làm cô ấy buồn.

'Vậy mà tử tế à?!' Carol định kêu lên như thế nhưng ghìm lại được.

-Nhưng Tanis còn phải lấy chồng nữa chứ! Cô ấy cũng không còn trẻ con nữa. Chẳng phải anh từng bảo phụ nữ ở đây lấy chồng rất sớm...

-Vớ vẩn! Ta chẳng bao giờ nói rằng ta sẽ cưới Tanis- Memphis cắt lời nàng- Tanis đã hứa hôn rồi. Hai tuần nữa sẽ xuất giá. Trong lúc đó cô ta còn có thể bay nhảy cho chán đi rồi khổ sở một thể.

-Sao? Tanis sắp lấy chồng à?

-Ừ. Bị cha ép. À, cái này nàng chưa biết: cha của Tanis là em trai của trưởng làng. Gã Lỗ Rốn ấy.

-Cái gì mà lỗ rốn?- Carol ngẩn người.

Memphis tiến lại ngồi xuống cạnh nàng. Chàng vừa nói vừa xếp lại những đống sắn đã được rửa sạch sẽ vào giỏ:

-Kapta theo phát âm của người dân vùng này nghe ra thành Lỗ Rốn. Lão ta luôn giải thích tên mình như thể đó là cái xuất xứ hay ho chết tiệt của các thể loại giống loài. Lão lấy làm tự hào vì cái ý tưởng thô thiển cục súc đó lắm.- Chàng nói xong bật cười thành tiếng.

Carol cũng cười theo, nhưng rồi chợt thấy mình thật ngớ ngẩn. Nàng quay lại chuyện Tanis:

-Cô ta lấy ai? Tanis ấy.

-Làm sao ta biết được! Có liên quan gì đến ta đâu.

Carol lạnh người vì những suy nghĩ vô tâm của chàng. Nàng uất ức kêu lên:

-Vậy đấy! Tanis yêu anh biết chừng nào, mà anh còn có quan tâm gì đến cô ấy đâu! Thậm chí một chút ghen bóng gió cũng không!

-Cứ phải ghen mới là thích à?- Chàng hỏi, khóe miệng hơi nhếch lên.

-Đúng thế!

-Nhảm nhí quá. Chỉ những kẻ nào lòng dạ hẹp hòi mới giở cái trò hạ cấp đó ra thôi.- Memphis kết luận.

Carol bất lực. Nàng thở hắt ra bực bội:

-Này, nói cho anh biết! Anh chẳng hiểu gì về tình yêu hết!

Memphis xốc lại giỏ sắn nặng trĩu và bê đến đặt lên trên đống củi trong nhà. Xong xuôi, chàng nhìn Carol, hất hàm hỏi:

-Từ bao giờ nàng có cái kiểu nói chuyện xấc xược như vậy hả Carol? Nên biết điều một tí đi!

Carol chưa kịp phản ứng với Memphis thì đã giật mình lên thon thót bởi tiếng ăng ẳng của con Mèo. Tiếng sủa- hoặc là rên rỉ- của nó dường như làm rúng động cả căn nhà. Nó chạy vòng vòng, cúp đuôi và liên tục phát ra những âm thanh quái gở đó với gương mặt thiểu não vô cùng.

-Trời ạ! Memphis! Anh đạp vào đuôi rồi!





Cơn mưa kéo dài suốt cả buổi, rồi vừa ngưng được một lúc đã sầm sập mưa tiếp. Đêm, Carol nằm nghiêng trên tấm đệm vải gai, nghe tiếng nước nhỏ giọt tí tách bên hiên nhà mà trằn trọc không ngủ. Phần vì nhớ nhà, phần vì sợ những cơn ác mộng. Dạo gần đây, nàng luôn mơ những giấc mơ kinh hoàng.

Con Mèo ngáy kho kho dưới chân. Không khí đột ngột trở lạnh. Bóng tối đen đặc lại, một màn đêm ẩm ướt và hoàn hảo.

Carol không biết mình đã thiếp ngủ tự bao giờ, nhưng vừa chợp mắt được một lúc thì đột nhiên nàng nghe tiếng của Memphis:

-Này! Cái tật nói mê của nàng lúc nào cũng làm ta mất ngủ!

Carol giật mình tỉnh giấc. Nàng ngẩn ra một lúc định thần xem chàng vừa nói gì, rồi bỗng chợt hiểu ra, xấu hổ không để đâu cho hết.

-Sao... Tôi... tôi nói những gì hả?

Con Mèo góp chuyện bằng cách rên lên ư ử và chóp chép miệng khó chịu. Nó bực bội vì giấc ngủ bị chen ngang.

-Làm thế quái nào mà ta nghe cho rõ được! Nàng luôn ú ớ gọi tên những thằng cha nào đấy. Nhưng vừa rồi thì nàng gọi tên ta. Hét lên thì đúng hơn. Rồi kêu cứu nữa chứ.

-Cái gì?!

-Nàng nói thế này: 'Memphis, cứu tôi với'. Ta nghe rõ lắm.

Carol kéo chăn phủ lên mặt. Mùi cũ kĩ của chiếc chăn xộc lên mũi. Tối hôm đó, biết trời lạnh, Memphis đã lôi nó ra từ trong hòm và đưa cho nàng. Nàng cảm thấy má nóng bừng lên vì nỗi gì không biết, và tự thầm mắng mỏ cái tật buồn cười của mình.

-Đàn bà mà nói mê thì kì cục lắm. Như là bị ma ám ấy!- Chàng không tha cho Carol, chẳng rõ vì vô ý hay cố tình.

-Thôi! Ngủ đi! Tôi sẽ không nói mê nữa đâu!

Tiếng Memphis cười nghe rõ mồn một trong bóng tối.






Hôm sau, trời vẫn cứ mưa mãi như thế. Mùa mưa đã bắt đầu ở rừng Liban.

Cả ngày không đi đâu được, Memphis quanh quẩn ở nhà mài lại những lưỡi dao, sửa chữa vũ khí và đan lát vài chiếc chiếc giỏ mới; trong khi đó, Carol miệt mài bên rổ chỉ màu và tấm vải mới mua.

Những lúc như vậy, để bớt buồn chán, Carol kể cho Memphis nghe đủ thứ chuyện; về thế giới của nàng, về những trận đánh nổi tiếng trong lịch sử, hay những triều đại trong đế chế Ai Cập và Hittite. Memphis bất ngờ biết được rằng khối lượng kiến thức của Carol rộng hơn Ishmin, thậm chí là ông Imphote gấp nhiều lần- dẫu cho nàng không biết cách làm thịt một con thỏ, cũng chẳng thể phân biệt quả rừng nào ăn được quả nào không. Nhạc nghiên hơn, nàng còn biết cả những chuyện sẽ xảy đến trong tương lai nữa.

-Ai Cập sắp rơi vào bạo loạn rồi.- Trong một hồi cao hứng nàng tuyên bố- Đây là một một trong những cuộc đảo chính vĩ đại nhất trong lịch sử, mở ra một triều đại hưng thịnh và kéo dài suốt mấy trăm năm về sau. Người thực hiện công cuộc này cũng trùng tên với anh đấy. Anh cứ chờ xem, Memphis! Xem tôi nói có đúng không.

Memphis thấy thật khó mà tin nổi; nhưng không hiểu sao, những lời này từ miệng Carol lại có một sức thuyết phục đáng kinh ngạc. Nàng đến từ một đất nước Hoa Kỳ xa xôi nào đó, vậy mà thuộc lòng những trận đánh nổi tiếng của của hàng bao thành bang Hy Lạp, hay những cuộc chinh phạt trường kì của các bậc Pharaoh đời trước. Carol nhắc lại không những chính xác mà còn chi tiết hơn những gì ông Imphotep đã bao lần kể cho chàng nghe.

-Anh biết không? Danh tướng Epaminondas đã dùng chiến thuật đánh dọc sườn để đập tan tác quân Sparta. Trận Leuctra là một trong những trận đánh vĩ đại nhất trong lịch sử!- Carol nói, vui sướng xen lẫn chút tự hào khi nhìn vẻ mặt chăm chú đăm chiêu của Memphis. Những lúc như thế, nàng lại quẳng đống kim chỉ sang một bên, Memphis cũng dẹp hết đủ thứ việc đang dở tay; cả hai không còn nghĩ gì khác ngoài những trận đánh ở mãi tận đâu.

-Đây là bản đồ thế trận Leuctra!

Carol cầm chiếc que vẽ lên mặt đất những hình thù dọc ngang biểu thị cách dàn quân trong trận đánh và giải thích cặn kẽ mọi điều. Họ say sưa với những hình vẽ nguệch ngoạc đó hàng giờ liền, khi hào hứng, khi trầm tư nghĩ ngợi, y như thể những quý ngài quên hết sự đời bên bàn Roulette trong casino.

-Chỗ này!- Memphis khoanh tròn một điểm trên “bản đồ”- Vua Cleombrotus rõ ràng đã sai lầm khi tung bộ binh nặng đột phá cánh phải có lực lượng mỏng của quân Epaminondas. Ông ta sai bắt đầu từ đó!

-Không, tôi thì nghĩ ông ta ngay ở cách dàn đội hình. Ỷ lại ở thế trận kiểu phalanx đã cũ rích, ông ta không nhìn ra được rằng Epaminondas đã hóa giải được bài toán khó đó. Lẽ ra ông phải phải nghi ngờ từ đầu cái cách dàn đội hình đặc biệt của quân địch.

-Đây, nàng xem. Rõ ràng đạo quân ở trung tâm và cánh trái vẫn hùng hổ tiến lên trước, trong khi nếu tỉnh táo ra thì vẫn có thể cắt một đường phía này- Chàng dùng cành cây khô kẻ một người cắt xiên dài chừng hơn một gang tay- ...để giải cứu cho cánh tả Sparta. Chúng quá chủ quan, dù cánh tả toàn quân thiện chiến nhưng cũng không cứu vãn được. Đội hình đã bị dàn mỏng và cắt đôi ở giữa.

Carol chống tay lên cằm suy nghĩ một hồi. Sau cùng, nàng công nhận:

-Anh nói cũng đúng! Đòn đánh tạt sườn này là kiểu phối hợp bởi cuộc phản công ở chính diện và mũi kỵ binh tập hậu. Nếu Sparta sở hữu một vị chỉ huy có khả năng bao quát nhanh chóng tình hình thì có lẽ đã không bị thua đau như thế.

Con Mèo nằm một góc nhà mà ngắm họ. Hiếm khi được lúc nó trầm tư như vậy. Mắt nó lấp lánh phản chiếu ánh lửa hồng bập bùng giữa nhà và mõm hình như đang hiện hình một nụ cười theo kiểu riêng của loài chó. Tiếng mưa vẫn rào rào, trắng xa ngoài hiên.

Cuộc trò chuyện say sưa chỉ kết thúc khi trời đã hoàng hôn và Memphis quyết định đi làm bữa tối. Cả hai đều đói meo. Con Mèo cũng đói.

-Này Carol! –Memphis vui vẻ nói khi chàng đang vần chiếc cối đá nặng trịch để nghiền bột- Dù chỉ là đàn bà nhưng nếu được cất nhắc chức tướng quân, nàng sẽ làm ra trò đấy. Ta tin như thế!

-Vậy à? Cám ơn! Tôi thấy anh cũng không tầm thường đâu. Chắc hẳn ông Imphotep của anh phải hiểu biết ngang tầm với một bậc hiền triết.

Vẫn giữ nụ cười trên môi, nàng tiếp tục cúi xuống và phồng má thổi cho ngọn lửa lún ngún trong bếp cháy to lên và chất thêm củi. Củi ướt dầm dề cả, rất khó bắt lửa. Nhưng cạy cục một lúc nàng cũng thành công. Memphis đã cẩn thận dạy nàng từng bước một làm sao để nhóm lửa, và nàng cũng gần như thuộc lòng rồi.

Đặt nồi nước lên bếp, nàng quay sang nhặt hết những hạt sạn trong đám bột ngô vừa xay xong. Tiếng cối đá nghiến lịch kịch, vù vù xén gió. Thứ bột trắng vàng rơi xuống ngày một nhiều. Nàng ngước nhìn Memphis. Răng nghiến chặt và lông mày cau lại, gương mặt chàng thấp thoáng một vẻ sắt đá góc cạnh trong ánh lửa chờn vờn. Các thớ cơ bóng loáng mồ hôi trên vai và ngực của chàng căng lên, chắc nịch nhưng uyển chuyển như một con báo, dồn lực vào chiếc trục quay đang chạy đều đều. Một chàng trai chốn núi rừng đích thực, nhưng không hề thô thiển, man di và hoang dã như lẽ ra phải thế. Memphis có lẽ được hưởng sự giáo dục hiệu quả từ bé. Chàng đọc và viết thông thạo thứ ngôn ngữ tượng hình Ai Cập hơn Carol nhiều lần, biết cả lịch sử, địa lý, thiên văn...- điều mà thậm chí những người sống giữa kinh thành cũng còn lâu mới đạt được.

Đôi lúc Carol thầm nghĩ rằng mình cũng còn may mắn chán khi "rơi vào tay" Memphis. Chàng tuy không được lịch sự cho lắm nhưng ít ra cũng biết lẽ phải trái, và thỉnh thoảng lại giở chứng trở nên vui tính nữa. Nhờ có chàng, chốn rừng sâu này bớt đi vẻ sầu thảm và hiu quạnh. Memphis tốt hơn gấp mười lần gã Thứ Sáu của Robinson Crusoe.

-Memphis! Anh đã bao giờ nghĩ ông Imphotep từng là một vị quan lớn trong triều đình Ai Cập chưa?

-Ta chỉ biết mình xuất thân từ một gia đình quý tộc suy vong thôi.- Chàng đáp, không ngừng tay- Nhưng để ý làm gì chứ. Có gì đáng hãnh diện với chuyện nhà mình trở nên khánh kiệt rồi phải chạy trốn đến tận đây đâu nhỉ. Cứ cho là ông Imphotep đã từng là một người có quyền thế đi, nhưng giờ biết rồi có thay đổi được gì. Ta chẳng quan tâm!

Carol nhún vai. Memphis tiếp:

-Cách mà nàng nói ấy, y hệt như Ishmin, Carol ạ.

[HẾT PHẦN 5]


Được sửa bởi Phương Phương ngày Fri Jul 20, 2012 11:18 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou
MC_Massie
Phú nông
Phú nông
avatar

Tổng số bài gửi : 255
EGP : 17
Join date : 19/09/2011
Age : 21
Đến từ : مصر القديمة

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Sat Jul 14, 2012 11:03 am

hehe! đc bóc tem!
fic này rất hay nhưng ko đáng sợ cho lắm! hơhơ! có thể mường tượng đc cái cảnh rừng rú âm u vi vu vì trong fim cũng thấy nhiều cảnh như z! Very Happy khoái nhất là đoạn trò chuyện giữa Memphis vs Carol!! đc cấp thêm kiến thức bổ ích! ko ngờ Memphis rừng xanh cũng giỏi nhỉ! thế này mình cũng đoán mờ đc tương lai ra sau!! laughing mong chap tiếp theo ra mắt thật nhanh!
p/s: á con Mèo! đúng loại giống mà mình thích! đẹp lắm! qs
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Phương Linh
Tướng quân
Tướng quân
avatar

Tổng số bài gửi : 209
EGP : 74
Join date : 24/04/2012
Age : 21
Đến từ : Khánh Hòa

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Sat Jul 14, 2012 12:52 pm

hay lắm chị ạ,trời ạ con Mèo rất dễ thương quá, thích nó lắm Smile , ước gì mình cũng có một con, chap này đọc đoạn carol ngủ nói mê vui lắm!
mong có chap mới nhanh nhanh Very Happy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Meoo
Nô lệ Đồ họa
Nô lệ Đồ họa
avatar

Tổng số bài gửi : 122
EGP : 22
Join date : 14/05/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Sat Jul 14, 2012 4:27 pm

con mèo nhìn mặt hiền ghê, đúng như mình tưởng tượng à qj qj
mà vẫn thix nó gác chân lên vai Men và cao hơn men 1 cái đầu cơ qx qx
men thiệt là ngầu qj qj
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Hong Duyen
Nông dân
Nông dân
avatar

Tổng số bài gửi : 151
EGP : 17
Join date : 23/12/2011
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Sat Jul 14, 2012 10:37 pm

cmt 1: đọc xong chap này thì có thể dám chắc cái suy đoán of mình hồi chap 1 là chính xác laughing
cmt 2: sorry em là chị ko thik cái chữ "đàn bà" lắm. Buồn ghê á! với lại Memphis của mình sao lại là 1 anh chàng trăng hoa như thế???? Huhuhu... Nhưng mà nhớ kỹ lại trong nguyên tác thì đúng là trước lúc yêu Carol, anh chàng cũng rất chi là.... hjxhjx
cmt 3: ngoài 1 số cảm xúc hơi tiu cực như trên thì chap này rất tuyệt, giống như em nói, chứa đựng nhiều nội dung hơn các phần trước. thik đoạn miêu tả tâm trạng Carol hồi tưởng lại thế kỷ 21, rồi bất lực với cuộc sống hiện tại... Ah, ko biết Carol mơ j mà lại kêu cứu Memphis thế nhỉ??? ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Hong Duyen
Nông dân
Nông dân
avatar

Tổng số bài gửi : 151
EGP : 17
Join date : 23/12/2011
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Sat Jul 14, 2012 10:41 pm

Ah, chị ko biết post cái này ở đâu thì hợp lý... Giao diện mới rất là đẹp. Đặc biệt là cái phần em set cho mọi người. như của chị là "nông dân" hjhj, nhìn nó ngộ ngộ, hay hay ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng
avatar

Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 22
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Sun Jul 15, 2012 12:14 am

hong duyen đã viết:
Ah, chị ko biết post cái này ở đâu thì hợp lý... Giao diện mới rất là đẹp. Đặc biệt là cái phần em set cho mọi người. như của chị là "nông dân" hjhj, nhìn nó ngộ ngộ, hay hay ^^
Là bạn PSmile nghĩ ra đó ^^~. Chị cảm ơn bạn í đi. Không phải công của em qg
----
Vậy chị đoán phần sau nó là thế nào laughing. Riêng về vụ Memphis lên làm Pharaoh thì em đã nói ngay từ phần 2 rồi Very Happy.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou
Hong Duyen
Nông dân
Nông dân
avatar

Tổng số bài gửi : 151
EGP : 17
Join date : 23/12/2011
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Sun Jul 15, 2012 12:42 am

hjhj, tất nhiên là Memphis sẽ là Pharaoh rùi, but thân thế of anh í cơ ^^

@ PSmile: Cám ơn bạn PSmile nhé!!!! Vì 1 giao diện đẹp cho 4rum ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Memphis_Eva
Phú nông
Phú nông
avatar

Tổng số bài gửi : 218
EGP : 22
Join date : 11/12/2011
Age : 20
Đến từ : Giza_ Hạ Ai Cập cổ đại

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Sun Jul 15, 2012 1:20 pm

Hay quá..... Carol cũng " ghen " cơ đấy laughing
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
butga_lovely
Nông dân
Nông dân
avatar

Tổng số bài gửi : 86
EGP : 1
Join date : 17/10/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Tue Jul 17, 2012 9:28 pm

lâu rồi ko vào forum,đọc fic mới hay ghê,em rất thích kiểu bối cảnh hoang dã này
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Memphis_Eva
Phú nông
Phú nông
avatar

Tổng số bài gửi : 218
EGP : 22
Join date : 11/12/2011
Age : 20
Đến từ : Giza_ Hạ Ai Cập cổ đại

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Fri Jul 20, 2012 7:30 pm

Khi nào mới có chap mới vậy chị??? Lâu.....
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Hong Duyen
Nông dân
Nông dân
avatar

Tổng số bài gửi : 151
EGP : 17
Join date : 23/12/2011
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Sat Jul 21, 2012 2:26 pm

hjx hjx, lâu quá lâu quá. não nề lun...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng
avatar

Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 22
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Sat Jul 21, 2012 11:10 pm

Sắp xong r ạ xD
phần tới đây Memphis bệnh quá, lại bậy nữa :-j. Không nhận gạch đá :-j. Ai ko thik đọc thì ko đọc từ đầu nhớ.
Đã đạt chuẩn rating 15+ xD
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou
Hong Duyen
Nông dân
Nông dân
avatar

Tổng số bài gửi : 151
EGP : 17
Join date : 23/12/2011
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Sat Jul 21, 2012 11:12 pm

ồ, chỉ có 15+ thôi ah, chị đây 23 rồi, đủ sức chống lại mọi thế lực hắc ám
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Phương Phương
Nô lệ Đa chức năng
Nô lệ Đa chức năng
avatar

Tổng số bài gửi : 1819
EGP : 7106
Join date : 24/05/2009
Age : 22
Đến từ : Thủ Đô

Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   Sat Jul 21, 2012 11:25 pm

Viết đoạn đó em hồi hội quá đi mấtttttttttttt !!! xD hí hí xD xD
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/fanclub_ouke_no_monshou
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]   

Về Đầu Trang Go down
 
Rừng xanh trong mắt lạnh [Fanfic VII- Phần 9: THỦ LĨNH]
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 4 trong tổng số 8 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next
 Similar topics
-
» Trái đất đang bị "lạm dụng" quá mức
» [Long Fic][18+] yêu trong bóng tối
» Người trong mộng
» Hoa trong món ăn người Việt
» Chè nha đam đậu xanh

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ouke No Monshou FanClub :: HỌC VIỆN HOÀNG GIA :: Thư quán :: Fanfic-
Chuyển đến